“Đúng thế, dù sao bây giờ nhà họ Chu cũng náo nhiệt lắm.” Lưu Phân khẽ thở dài.
Khi Cổ Na trở về cũng nghe thấy bà cụ Cổ và ông cụ Cổ nhắc đến nhà họ Chu.
Ông cụ Cổ nhíu mày: “Cái thứ khốn nạn!”
Bà cụ Cổ liếc xéo nhìn ông cụ, giọng điệu có hơi kỳ quái: “Ôi, ông nó, ông đang bất bình cho bà ta sao?”
Cổ Na phát hiện ra sau khi bà cụ Cổ nói câu này, lấy Cổ Thành Trung đại diện, những người khác đều lần lượt rời khỏi nhà trên, đi ra sân ngồi.
Cổ Na lại gần bên cạnh Cổ Hành Lôi, nhỏ giọng hỏi: “Bà ngoại sao vậy ạ?”
Cổ Hành Lôi nhìn thấy cha mẹ không để ý đến mình, mới nhỏ giọng đáp: “Lúc trước ông nội và bà Chu từng xem mắt mà không thành, sau nay mới tới với bà nội khụ khụ….”
Lời phía sau không nói cũng biết.
Cổ Na hơi nhíu mày, hóa ra khi còn trẻ ông ngoại còn có một đoạn chuyện xưa như vậy với bà Chu.
Chẳng qua dựa vào thời đại đó của bọn họ, cho dù có xem mắt thì hai người cũng chưa chắc đã tự mình gặp mặt, chỉ là bà ngoại Chu lại gả cho người cùng thôn, sau khi bà cụ Cổ biết, khó tránh khỏi có chút khó chịu với ông cụ Cổ như vậy.
Mấy người ngồi ở trong sân nhàm chán, trong nhà chính thi thoảng lại truyền tới giọng nói chất vấn của bà cụ Cổ với ông cụ Cổ, ông cụ Cổ cũng chịu thua, không đáp lại một câu nào, mãi cho đến khi bà cụ Cổ nói cũng nhiều rồi, ông cụ mới nhẹ giọng bảo.
“Được rồi, bà biết tôi không có ý đó mà, tôi và bà ấy hoàn toàn không có quan hệ gì cả, đám nhỏ còn ở đây, đừng làm trò cười nữa.”
Trong lòng bà cụ Cổ biết, nhưng ngoài miệng vẫn không thoải mái, bà trừng mắt nhìn ông cụ Cổ: “Làm trò cười cũng là do ông gây ra đấy, sau này lúc đi tản bộ, chớ đi con đường qua nhà bọn họ nữa.”
Sắc mặt ông cụ Cổ đen như đít nồi: “Tôi vẫn luôn không đi con đường qua nhà bọn họ!”
Bà cụ Cổ thoải mái hơn, kêu đám người Cổ Na bưng đồ ăn lên.
Buổi tối, bà cụ Cổ mỉm cười, nói với mọi người chuyện cưới xin của Cổ Hành Phong và Lưu Phân sẽ làm vào mười lăm tháng sau, bây giờ trong nhà có thể chuẩn bị.
Trên mặt Chương Xuân Hoa và Cổ Thành Trung đều hiện ra nụ cười, nhiều năm như vậy, cuối cùng nhà họ Cổ cũng làm chuyện cưới xin.
Bà cụ Cổ cũng vui vẻ: “Trong nhà đã lâu không có trẻ con rồi.”
Mấy đứa cháu đều đã trưởng thành, trước đây, vẫn là khi có trẻ con là ồn ào nhất.
Chương Xuân Hoa vội vàng nói: “Mẹ ơi, người trẻ tuổi cơ thể tốt, đảm bảo trong hai năm có thể thêm chắt trai!”
Lý Đại Yến cũng chen vào: “Nói không chừng ba năm ôm hai đứa ấy chứ!”
Nhà họ Cổ cười vui vẻ, cũng may Cổ Hành Phong chưa về, nếu không bản mặt chắc chắn sẽ đỏ tía tai.
Có bà cụ Cổ và đám người Chương Xuân Xuân lo liệu, nên Cổ Na hoàn toàn không cần đi giúp, dù sao cô cũng không giúp được chuyện gì.
Thi thoảng Cổ Na thực sự nhàm chán, cô đi tìm Lưu Phân, kết quả Lưu Phân bị mẹ cô ấy nói không thể đi xa nhà, bất đắc dĩ, Cổ Na chỉ đành về nhà.
“Cổ Na!”
Giọng nói có chút do dự lại mang theo kiên định khiến Cổ Na dừng bước chân và nhìn qua, chỉ trông thấy một cô gái thắt dải tóc đuôi sam lớn đứng ở bên vệ đường.
“Đan Đan?”
Cổ Na nhìn La Đan Đan đã gầy đi không ít, có hơi không nhận ra cô ta, sao cô ta lại gầy đi nhiều như vậy?
Từ sau khi Vương Quân đánh Cổ Hành Lôi, La Đan Đan tự mình tới tìm Cổ Na xin lỗi, Cổ Na cũng không trách cô ta, nói cho cùng thì cô ta cũng là người bị hại, người trong thôn cũng vì chuyện này mà đã đồn thổi không ít về cô ta.
Cũng không biết có phải vì chuyện đó hay không, mà La Đan Đan rất ít khi gần gũi với Cổ Na, mỗi ngày một người đi làm sáng, một người đi làm chiều, nụ cười trên gương mặt càng ngày càng ít đi, người cũng lúc ngày càng gầy.
“Sao lại gầy thành ra như vậy? Có ai bắt nạt cô sao?” Cổ Na bước nhanh tới trước mặt La Đan Đan, nhíu mày hỏi.
Nhìn thấy sự quan tâm trong mắt cô, trong lòng La Đan Đan chua xót, cô ta lau khóe mắt: “Không ai bắt nạt tôi cả, là tôi có lỗi với các cô, tôi cũng không tiện lại gần cô, nhưng bây giờ tôi… tôi thực sự không có bạn.”
Nói đến cuối cùng, nước mắt của La Đan Đan rơi xuống tí tách, Cổ Na lau cũng không thể hết được.
“Cô gái ngốc, tôi đã nói không trách cô rồi mà.” Cổ Na và La Đan Đan quen nhau lâu như vậy, cũng biết rõ tính cách của đối phương, cô gái này có hơi sợ mất thể diện, lòng tự tôn cũng rất mạnh.