Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 76: Đưa sách

Chương 76: Đưa sách

“Tiểu Na đợi đã.” Cổ Thành Lễ kêu Cổ Na ở dưới cầu thang đợi một lúc rồi đi ra: “Đây là sách của con gái đồng nghiệp bác, trước đây không phải cháu nói muốn tự học kiến thức trung học phổ thông sao? Những quyển sách này đều là của cấp ba cả đấy.”

Cổ Na có hơi bất ngờ, cô tính toán, tổng cộng cũng đến mười bốn quyển: “Cảm ơn bác ba ạ, đợi cháu đọc xong lại phiền bác ba trả lại.”

“Không sao đâu.” Cổ Thành Lễ phất tay: “Cháu tới thị trấn một mình sao?”

“Dạ không, cháu có bạn đi cùng, bác ba không cần lo lắng đâu.”

“Vậy được, bác đi làm việc trước nhé.” Cổ Thành Lễ thực sự bận đến đầu tắt mặt tối, nếu không cũng sẽ dẫn Cổ Na về nhà ăn cơm.

Cổ Na đặt sách vào trong cái gùi, nhấc thịt ở bên trong ra, đợi sau khi gặp Lưu Phân, lại đặt thịt vào cái gùi của cô ấy.

Không nói đến thịt và sách đặt chung dễ bị bẩn, mà còn dính mùi thịt sống nữa.

Cổ Na rất yêu thương sách. Đây đều là kiến thức ở Trái Đất cổ, sau này còn phải dựa vào những kiến thức này để thi đại học, và tìm công việc nữa.

“Đợi chị gả cho anh cả em, những quyển sách này chúng ta có thể cùng xem chung mà không cần phải mượn qua mượn lại nữa.”

Cổ Na nói là sự thật, nhưng Lưu Phân vẫn không nhịn được mà đỏ mặt: “Hai quyển mà chị mượn của Đan Đan đó, mới đọc được một quyển.”

Cổ Na lập tức coi trọng, cô nghiêm túc bảo: “Thế này không được, đợi sau khi chúng ta ở chung một sân, mỗi ngày em đều sẽ giảng đề cho chị, không thể chậm trễ được, lỡ như thi đại học khôi phục, chúng ta còn có thể thử thi đại học nữa.”

Lưu Phân nghe thấy thế có hơi hoang mang, cô ấy mượn sách đọc, ngược lại không phải vì muốn thi đại học, mà chỉ là cảm thấy đọc nhiều sách hơn cũng không tệ.

Nghĩ đi nghĩ lại, cho dù thi đại học khôi phục thì khi ấy cô ấy cũng sớm kết hôn rồi, nói không chừng con của Cổ Hành Phong cũng mấy tuổi rồi ấy chứ.

Nghĩ đến Cổ Hành Phong, Lưu Phân ho nhẹ, bảo: “Chúng ta có nên đi thăm anh cả em không nhỉ?”

Cổ Na hiểu ý mà cười: “Đương nhiên cần rồi! Không chỉ là anh cả đâu, mà cũng phải thăm cả anh hai nữa.”

Lưu Phân che mặt kêu một tiếng kỳ quái, cô ấy hoàn toàn quên mất Cổ Hành Vũ.

Cổ Hành Phong không ngờ đám người Lưu Phân sẽ tới thăm anh ta, vừa gặp mặt, ngoại trừ Cổ Hành Vũ và Cổ Na nói chuyện tự nhiên ra, thì hai người khác đều đứng đỏ bừng mặt như vậy, cũng không nói chuyện gì.

Cổ Na chớp mắt, kỳ quái hỏi: “Sao anh chị không nói chuyện thế?”

Mặt của Cổ Hành Phong càng đỏ hơn, anh ta trừng mắt nhìn Cổ Hành Vũ đang lén cười, rồi nhìn Lưu Phân, nhỏ giọng nói: “Cái… cái kẹp tóc đó thật đẹp.”

Từ sau khi Cổ Na gửi kẹp tóc cho Lưu Phân, Lưu Phân vẫn luôn dùng kẹp tóc mà Cổ Hành Phong tặng cho cô ấy.

Lưu Phân cũng đỏ mặt: “Thật… thật sao?”

Cổ Na thở dài: “Anh cả, anh nên nói chị Lưu Phân đeo kẹp tóc thật đẹp chứ.”

Lưu Phân lập tức kéo Cổ Na, ý bảo cô đừng nói nữa.

Cổ Hành Phong sững sờ, sau đó lặp lại một cách ngốc nghếch, Lưu Phân không có cách nào khác, chỉ có thể gật đầu lung tung.

“Đi thôi, anh đưa em đi thăm nhà máy.” Cổ Hành Vũ đảo tròng mắt, kéo Cổ Na rời đi.

Đợi khi đám người Cổ Na lại trở về, gương mặt của hai người Lưu Phân đã khôi phục lại vẻ tự nhiên, thậm chí trong cử chỉ còn có vài phần thân thiết.

Sau khi rời khỏi nhà máy, Cổ Na chớp mắt nhìn Lưu Phân vài cái: “Anh chị đã nói gì thế?”

Lưu Phân nhớ tới những lời vừa rồi, nén sự xấu hổ, đáp: “Chỉ nói mấy chuyện thường ngày thôi.”

Khi yêu đương toàn nói chuyện thường ngày sao?

Cổ Na hoàn toàn không hiểu gì về yêu đương, cô đang nghĩ ngợi, trước đó cô cũng hỏi La Đan Đan và Vương Quân trong ngày thường đều nói chuyện gì, câu trả lời của La Đan Đan cũng giống như của Lưu Phân.

Là bởi vì yêu rồi, cho nên coi đối phương thành người nhà mình, sau đó lại cùng nhau nói chuyện thường ngày sao?

Cổ Na có hơi hiểu ra, lén lút siết nắm tay, lại học được một bài học nữa, đợi khi cô yêu đương rồi nhất định sẽ dùng tới.

Lưu Phân ngược lại không biết Cổ Na đang nghĩ lung tung những chuyện này, trong đầu toàn là người thanh niên đó đỏ mặt tỏ tình với cô.

Anh đã thích em từ rất lâu, rất lâu rồi.

Sau khi An Hi Hạo đến cục bưu chính nhận một bao đồ lớn, anh không có dự định mở ra, mà là đọc xong thư trả lời của người trong nhà.

Sau vài phút, An Hi Hạo cất thư đi với ánh mắt mang theo ý cười, bây giờ chỉ thiếu một cơ hội nữa thôi.

Cổ Na nhìn thấy hai bao đồ to mà An Hi Hạo xách hai tay đó, có hơi tặc lưỡi: “Trí thức An, anh xách như vậy về thôn cũng thật vất vả quá.”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch