An Hi Hạo ngược lại không cảm thấy khó xử, anh lắc túi đồ trong tay một cách rất nhẹ nhàng, cười đáp: “Đừng thấy nhiều như vậy, nhưng thực ra trong này đều là đồ ăn, cũng không nặng gì, phải rồi, mẹ anh lại gửi qua đây rất nhiều kẹo mới, đồng chí Cổ Na ăn thử xem.”
Lúc này, Cổ Na ở dưới gốc cây to đợi mọi người, Lưu Phân đi vào nhà vệ sinh, còn đám người Lưu Đan Đan vẫn chưa trở về.
Nghĩ đến viên kẹo lần trước đó, Cổ Na nuốt nước miếng: “Được ạ.”
An Hi Hạo đang định mở bọc, nhưng dư quang ở khóe mắt liếc thấy đám người Vương Quân, vì thế anh ngưng tay, nhẹ giọng nói: “Hai người đồng chí La đã về rồi, bây giờ lôi ra sợ là không được bao nhiêu, hay là đợi sau khi về thôn, buổi chiều anh sẽ mang tới nhà em nhé?”
Cổ Na gật đầu mà không hề do dự chút nào.
An Hi Hạo cười hài lòng.
Trên con đường về thôn, Cổ Na thi thoảng lại nhìn bọc hàng của An Hi Hạo, mà mỗi lần An Hi Hạo Hạo phát hiện ra tầm nhìn của Cổ Na, lại đều mừng thầm.
Sau khi về nhà, Cổ Na đưa thịt và những thứ khác cho bà cụ Cổ, sau đó lại ôm sách vào trong phòng, rồi ngồi trong sân đợi với vẻ chờ mong.
Bộ dáng đó vừa nhìn đã biết là đang đợi gì đấy.
Bà cụ Cổ híp hai mắt, bà cụ bước những bước chân vững vàng tới bên cạnh Cổ Na: “Tiểu Na, cháu sao thế?”
Cổ Na quay đầu, trên gương mặt mang theo vẻ hơi nghi ngờ: “Bà ngoại?”
Bà cụ Cổ ngồi trên ghế gỗ bên cạnh Cổ Na, nhìn Cổ Na dường như mỗi ngày đều xinh đẹp ra, mới nói với giọng dịu dàng: “Tiểu Na à, cháu nói cho bà biết, có phải cháu có người mình thích rồi không?”
Cổ Na sững sờ, trong đầu đột nhiên lóe lên một viên kẹo, sau đó viên kẹo đó từ từ biến thành gương mặt của An Hi Hạo.
Ôi chao?
Cổ Na bị dọa sợ.
Cô muốn ăn kẹo quá rồi, cho nên mới coi An Hi Hạo thành kẹo mà nhớ nhung.
Vừa nhìn phản ứng của Cổ Na, trong lòng bà cụ Cổ thở dài: “Đừng sợ, cháu nói với bà ngoại về người đó xem, bà ngoại cũng không có yêu cầu gì khác, nhưng nhân phẩm người đó không thể quá tùy tiện được, bà ngoại vừa nghĩ đến mẹ cháu, là lại không yên tâm về cháu!”
Nói đến mẹ của Cổ Na, trong lòng bà cụ Cổ tràn đầy sự hối hận, nếu khi ấy thái độ của bà cụ kiên quyết hơn một chút, vậy nói không chừng có thể ngăn mẹ Cổ Na gả cho tên súc sinh đó rồi.
“Bà ngoại, bà yên tâm, cháu sẽ không đi trên con đường của mẹ cháu đâu.” Cổ Na vội vàng an ủi.
Bà cụ Cổ gật đầu: “Bà ngoại tin cháu, vậy cháu nói xem, cháu đứng ngồi không yên như vậy, có phải là đang đợi…”
“Có người ở nhà không ạ?”
Bà cụ Cổ còn chưa nói xong, đã nghe thấy một giọng nói trong trẻo truyền vào trong sân.
Còn không phải chính là An Hi Hạo hay sao?
Bà cụ nhìn Cổ Na đi ra ngoài cửa một cách hết sức phấn khởi mà khóe miệng co rút.
“Trí thức An, anh tới sớm như vậy sao? Em còn tưởng phải đợi mấy tiếng nữa cơ.” Cổ Na vừa lôi tiền ra, vừa nói.
Lời này lọt vào trong tai của bà cụ Cổ lại trở nên có ý vị khác, con nhóc này tính thời gian chờ đợi là đang đợi tí thức An à!
An Hi Hạo nghe vậy, tâm trạng càng tốt hơn, anh nhìn vào trong sân, nói đùa: “Không mời anh vào ngồi chút sao?”
Anh thuận tiện lắc thứ trong tay mình, ngoại trừ kẹo ra, anh còn mang theo những thứ khác nữa.
“Trí thức An vào ngồi đi, tiểu Na, cháu đi… pha trà.”
Bà cụ vốn còn muốn nói là rót nước, nhưng liếc mắt thấy đồ trong tay của An Hi Hạo, bà cụ đột nhiên cảm thấy đối phương có khả năng còn coi trọng Cổ Na hơn bà cụ tưởng tượng, vì thế mới sửa lời bảo.
Cổ Na đáp một tiếng, sau đó quay lưng về phía bà cụ Cổ, kín đáo đưa tiền cho An Hi Hạo: “Đưa kẹo cho bà ngoại em là được.”
An Hi Hạo nhìn hai đồng tiền trong tay, đôi mắt hơi sâu xa: “Nhiều tiền vậy.”
“Nói sau nhé, em đi pha trà đã, trí thức An ngồi đi.” Nói xong, Cổ Na đi vào phòng bếp, trong nhà không có phích nước, cho nên pha trà phải đun nước sôi mới được.
“Bà Cổ.”
Sau khi nhìn thấy Cổ Na tiến vào nhà bếp, An Hi Hạo đưa kẹo và sữa mạch nha trong tay, cùng những thuốc bổ khác tới trước mặt bà cụ Cổ: “Đây là một chút lòng thành của cháu và người nhà, mong bà nhận cho.”
Bà cụ Cổ nhìn những thứ trong tay anh, ngoại trừ sữa mạch nha và kẹo mà bà cụ quen thuộc ra, còn những thứ khác bà cụ đều chưa từng nhìn qua, vừa nhìn đã biết không dễ có, nên bà cụ không nhận.
Nụ cười trên gương mặt của An Hi Hạo không hề vơi đi một chút nào.
“Bà Cổ, cháu thật lòng thích Cổ Na, cháu đã nói chuyện về Cổ Na với người nhà cháu, cháu thật lòng muốn theo đuổi em ấy.”