Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 78: Thưa chuyện

Chương 78: Thưa chuyện

Bà cụ Cổ sững sờ: “Cháu đã nói chuyện với người nhà cháu rồi sao?”

An Hi Hạo mang vẻ mặt nghiêm túc: “Đúng vậy, cháu nói với người nhà chuyện cháu thích Cổ Na, hơn nữa còn dự định theo đuổi em ấy, người trong nhà đều đồng ý, hơn nữa cũng ủng hộ cháu.”

Nói xong, anh còn chỉ vào những món đồ trong tay mình: “Những thứ này ngoại trừ tấm lòng của cháu ra, đều là thành ý của người nhà cháu cả.”

Người nhà đã đồng ý rồi…

Bà cụ Cổ có hơi choáng váng: “Trí thức An, cháu sẽ không lừa bà lão như bà đấy chứ? Cháu chính là người trong thành phố, điều kiện lại tốt như vậy, người nhà cháu thật sự có thể chấp nhận một bé gái mồ côi ở nông thôn sao?”

“Xin bà hãy nhận những thứ này trước, ở đây cháu còn có thư của người nhà mình, ngoài trả lời thư của cháu ra, thì còn có một lá thư gửi cho bà và ông Cổ nữa.”



Bà cụ Cổ run rẩy nhận hai phong thư mà An Hi Hạo đưa tới, một phong thư vừa liếc mắt đã có thể nhìn ra được là đã từng mở ra, một phong thư còn lại cũng được giữ gìn cực kỳ cẩn thận.

An Hi Hạo vẫn đứng ở bên cạnh bà cụ Cổ như cũ, mà bà cụ Cổ sau khi nhận thư, bản mặt già nua cũng hơi đỏ lên, vì bà cụ không biết chữ.

An Hi Hạo vừa nhìn thấy vẻ mặt này của bà cụ Cổ, lập tức hiểu ra ngay, anh nói với giọng ấm áp: “Bà, lá thư này giao lại cho bà, để ở chỗ bà cũng không sao ạ.”

Nhà họ Cổ ngoại trừ Cổ Na thì Cổ Hành Lôi cũng biết chữ.

Bà cụ Cổ biết An Hi Hạo đang cho mình đường lui, bà cụ vừa cười, vừa cất phong thư đi thật kỹ: “Tấm lòng của cháu quả thực rất chân thành, nói thực, bây giờ bà cảm thấy như đang nằm mơ vậy.”

Giống như trước đây, những trí thức và các cô gái trong thôn hoặc là các chàng trai ở bên nhau, có rất ít người nói chuyện kết hôn của bọn họ cho người nhà ở trong thành phố, thậm chí có vài người ngay cả giấy chứng nhận kết hôn cũng không có cách nào làm được.

Trước đó bà cụ Cổ cũng nghĩ giống như các bà cụ ở trong thôn, chỉ cần sinh con, thì có thể buộc chặt được người, nhưng từ sau khi con gái mình qua đời, bà cụ Cổ thà rằng tin giấy tờ, cũng không bằng lòng tin mấy lời vớ vẩn ngoài miệng nữa.

Cho nên những hành động này của An Hi Hạo, đã gia tăng sự thiện cảm của bà cụ Cổ với anh lên rất nhiều.

Cho nên đợi khi Cổ Na bưng trà đã pha xong ra ngoài, phát hiện ra những thứ An Hi Hạo mang theo khi tiến vào cửa sân đã không còn thấy đâu nữa, lúc này, anh đang nói với bà cụ Cổ về tình hình trong nhà mình.

“Nói như vậy, cha mẹ cháu chỉ có cháu và một đứa em gái nữa thôi ư?”

Bà cụ Cổ có hơi ngạc nhiên, bà cụ cho rằng An Hi Hạo nói thế nào cũng phải có mấy anh em trai, nhưng không ngờ nhà họ An chỉ có một anh trai và một em gái.

“Vâng ạ, năm nay em gái cháu tám tuổi, cháu đến tuổi thì theo về quê.”

Nói đến em gái mình, gương mặt của An Hi Hạo cũng nhu hòa hơn một chút.

Bà cụ Cổ có hơi không chắc chắn: “Nói vậy, trong nhà cháu, cháu là con trai một, vậy cha mẹ cháu có thể đồng ý sao?”

Bà cụ nuốt lại lời nói phía sau khi nhìn thấy Cổ Na, nhưng An Hi Hạo cũng có thể hiểu được.

Anh đứng dậy, nhận bình trà từ trong tay của Cổ Na, vừa nở nụ cười với cô, vừa đáp lại bà cụ Cổ: “Cha mẹ cháu đều khá tiến bộ, huống chi cha mẹ cháu cũng rất thích tính cách của cô ấy.”

Chữ “cô ấy” này chỉ ai, ngoại trừ Cổ Na ra, thì An Hi Hạo và bà cụ Cổ đều biết rõ.

Cổ Na nghe mà thấy mơ hồ, đợi khi cô bước vào trong phòng bếp, trong đầu chỉ có một suy nghĩ.

Trí thức An có đối tượng rồi sao?

Cổ Na sờ ngực mình, thấy có hơi buồn bực.

An Hi Hạo cũng không ở lại bao lâu, anh khéo léo từ chối lời mời ở lại ăn cơm của bà cụ Cổ, nhưng ngược lại cũng nói thêm một câu: “Đợi đến ngày anh cả kết hôn, cháu nhất định sẽ tới giúp đỡ.”

Bây giờ anh gần như đã thuận theo xưng hô của Cổ Na để gọi người nhà họ Cổ.

Sau khi bà cụ Cổ tiễn người đi, nụ cười trên gương mặt cũng tan đi không ít, bà cụ Cổ cũng không đợi Cổ Hành Lôi trở về, mà trực tiếp cầm hai phong thư đi ra ruộng, gọi Cổ Hành Lôi đến một chỗ yên tĩnh.

Sau đó kêu đối phương nhỏ giọng đọc những thứ trong hai lá thư này ra…

Trong lòng Cổ Na không dễ chịu, làm việc lại càng tích cực hơn, cô trực tiếp lấy toàn bộ quần áo và vỏ chăn của người trong nhà ra giặt, rồi cọ sạch cả sân, củi ở sân sau cũng được cô chẻ xong, lại còn không phải với số lượng của một ngày.

Sau khi làm xong những việc này, trong nhà thực sự không còn gì để làm nữa, cô lại đeo cái gùi lên, cầm con dao bầu đi lên núi, lần này cô gặp gì thì chặt đó.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch