Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 79: Tâm trạng không vui

Chương 79: Tâm trạng không vui

Mãi cho đến tận khi gùi đã đầy rồi, cô mới dừng lại, sau khi túm cỏ dại ở bên cạnh phủ lên cái gùi ở sau lưng lại cho thật kín, Cổ Na mới xuống núi.

Lần này tính mục đích của cô rất mạnh, động tác lại nhanh, nên khi xuống núi trời vẫn còn sáng, vừa hay gặp được Chu Vọng và Lý Hồng đang đốn củi ở sườn núi, cô chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, nhưng Chu Vọng lại đang nhìn cái gùi của Cổ Na, gọi cô một tiếng: “Cổ Na, cô lên núi làm gì?”

Từ sau khi anh ta sốt cao, cảm thấy đám lợn rừng ngày đó chắc hẳn chỉ là trùng hợp mà thôi, dù sao Cổ Na có thế nào cũng không thể huýt sáo một tiếng đã gọi được nhiều lợn rừng ra như vậy được.

Trọng điểm là với tình hình khi ấy, cho dù bọn họ không chạy thoát, thì mấy anh em nhà họ Cổ cũng đừng hòng chạy thoát được, hơn nữa lúc đó Cổ Na còn bị dọa sợ mất hồn vía.

Chu Vọng vẫn luôn nhớ ngày ấy, trong gùi của nhà họ Cổ có thịt rừng, ngay lập tức, ánh mắt của anh ta nhìn về phía cái gùi của Cổ Na trở nên đầy lửa nóng.

Lý Hồng mảnh mai ngồi ở trên tảng đá cách Chu Vọng không xa, dưới mông còn lót áo khoác của Chu Vọng, chắc là sợ Lý Hồng bị lạnh.

Tâm trạng của Cổ Na đã cực kỳ không tốt, sau khi bị người đã từng muốn cướp thịt của mình gọi lại, tâm trạng đó lại càng rớt xuống nghìn mét, cô trực tiếp nhặt một hòn đá cỡ một nắm tay trên mảnh đất ở trước mặt, sau đó trực tiếp bóp nát ngay trước mặt hai người có lòng dạ xấu xa ở phía đối diện.

Chu Vọng: …

Lý Hồng: …

“Còn chuyện gì không?” Cổ Na lạnh lùng hỏi.

Chu Vọng lắc đầu sợ hãi, còn Lý Hồng thì lại cười gượng nói: “Không nhìn ra được, sức của cô cũng rất lớn đấy.”

Cổ Na tiếp tục đi về phía trước với vẻ mặt không thay đổi: “Nếu hai người muốn tự mình cảm nhận sức mạnh của tôi, thì tôi luôn chào đón bất cứ lúc nào.”

Bà cụ Cổ cầm lá thư trở về nhà họ Cổ một cách vui sướng, nhưng lại không thấy Cổ Na đâu, bà cụ cũng không nghĩ nhiều, mà cất lá thư đi cho kỹ trước, sau đó bắt đầu chuẩn bị cơm tối.

Khi Cổ Na trở về, vừa hay gặp được đám người Chương Xuân Hoa, nhìn thấy cái gùi của cô, lại ngửi thấy mùi máu tanh nhàn nhạt, Chương Xuân Hoa vội vàng kéo người vào trong sân, sau đó phủi cỏ dại xuống đất, đôi mắt lập tức trừng to.

“Trời đất ơi…”

Lý Đại Yến cũng ôi chao một tiếng, mà Cổ Na thì lại nhếch khóe miệng: “Bác gái cả, bác gái hai, cháu ra sân sau xử lý.”

Nói xong cô đi ra sân sau.

Chương Xuân Hoa cảm giác có chuyện không đúng, Lý Đại Yến thì hỏi: “Tâm trạng của Tiểu Na không tốt thì phải?”

“Xem chừng là như vậy.”

Sau khi người nhà họ Cổ trở về, đều phát hiện ra điểm khác thường của Cổ Na, nếu là trước đây, cô nhất định sẽ giúp đỡ ở trong phòng bếp, miệng líu ríu nói chuyện không ngừng, thi thoảng còn chọc đám người bà cụ Cổ cười vang.

Nhưng hôm nay Cổ Na không nói một lời, một mình xử lý đám thú săn ở sân sau.

Cổ Thành Trung nhìn đám thú săn bày ở dưới chân Cổ Na, trừng to hai mắt: “Nhiều thế!”

Bà cụ Cổ nhíu mày: “Đúng vậy, cũng không biết làm sao nữa, mẹ còn định nói con bé lại không nghe lời mà đi lên núi, nhưng bây giờ mẹ thấy bộ dạng này của nó, thật sự không biết nên nói như thế nào…”

Hôm nay cơm tối của nhà họ Cổ ăn muộn hơn bình thường một chút, mọi người đều đợi sau khi Cổ Na xử lý xong thú săn mới cùng ăn cơm. Chẳng phải bọn họ không đi lên giúp, mà là Cổ Na không muốn bọn họ giúp.

Sau khi ăn cơm, nhìn qua lại thấy Cổ Na đi ra bổ củi ở sân sau, Cổ Hành Lôi đi tới bên cạnh bà cụ Cổ, thấp giọng nói: “Bà nội, có phải có liên quan đến trí thức An không?”

Bà cụ Cổ hít ngược một hơi: “Lẽ nào con bé không thích trí thức An?”

Nhưng bộ dáng đó không giống mà.

Hay là bởi vì hôm nay trí thức An tới nhà, không nói chuyện nhiều với Cổ Na? Cuối cùng khi tiễn anh đi, cũng không thấy Cổ Na ra ngoài, có phải là nguyên nhân này không?

Bà cụ Cổ nghĩ ngợi, có hơi không chắc chắn cho lắm.

“Ông nó, ông nói xem chuyện này nên làm thế nào đây?”

Ban đêm, bà cụ Cổ nói nội dung của hai lá thư đó và chuyện ban ngày ra cho ông cụ Cổ nghe.

Ông cụ Cổ im lặng một lúc rồi nói: “Trí thức An chỉ nói theo đuổi tiểu Na nhà chúng ta, có được hay không cũng phải xem duyên phận của tụi nó nữa, còn nữa, biết mặt biết người nhưng không biết lòng, nhà họ An lại ở xa như vậy, lỡ như bọn họ sau này về thành phố, cách xa đến thế, sao chúng ta biết nhà họ An rốt cuộc có tốt với tiểu Na hay không? Trí thức An này, vẫn còn phải quan sát nhiều nữa.”

Ông cụ Cổ nói xong thì quay người ngủ, bà cụ Cổ nghĩ ngợi cũng cảm thấy có lý.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch