Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 80: Mua chuộc

Chương 80: Mua chuộc

Cổ Na lăn qua lăn lại không ngủ được, hôm nay cô đã làm rất nhiều việc, nhưng sự buồn bực trong lòng chẳng những không giảm bớt, ngược lại còn nhiều thêm vài phần, khiến cô cực kỳ khó chịu.

Một ngày này Cổ Na hoàn toàn mất ngủ.

Khi đi làm vào ngày hôm sau, quầng thâm dưới mắt Cổ Na khiến An Hi Hạo cố tình nhìn cô có hơi giật mình.

Cô gái nhỏ này có vẻ đang không vui cho lắm?

An Hi Hạo sờ trong túi, lấy kẹo ra, rồi đi qua chỗ Cổ Na: “Đồng chí Cổ Na, hôm qua em ngủ không ngon sao?”

Cổ Na vừa nhìn thấy An hi Hạo, lửa giận trong lòng lại bốc lên vùn vụt, cô trực tiếp quay đầu, dùng mũi hừ lạnh: “Trí thức An có việc gì thế?”

An Hi Hạo yên lặng, anh nhìn ra được cơn giận rất rõ ràng trên mặt của cô gái nhỏ, lại càng lo lắng hơn: “Có phải có ai bắt nạt em không?”

Cổ Na quay người không để ý đến anh, nhưng cũng không rời đi.

An Hi Hạo cảm thấy không đúng, cảm giác này giống như cô gái nhỏ đang giận dỗi mình thì phải?

Nghĩ đến điểm này, trong lòng An Hi Hạo hơi rung động, anh đặt kẹo đã lấy ra từ trong túi vào tay của Cổ Na một cách lặng lẽ: “Đừng giận.”

Cổ Na nắm kẹo trong tay, nhìn An Hi Hạo với vẻ mặt tươi cười ở trước mặt mình, cơn giận trong lòng giống như bị chọc thủng, từ từ tiêu tan.

“Em… em có kẹo rồi.” Cổ Na ngượng ngùng đáp.

“Đây cũng là kẹo của em.” An Hi Hạo đột nhiên lại gần bên tai Cổ Na: “Sau này mỗi ngày anh đều sẽ mang cho em.”

Nói xong anh lại bước nhanh rời đi.

Chẳng hiểu sao Cổ Na lại cảm thấy mặt mình hơi nóng, cô cúi đầu nhìn kẹo trong tay mình, trong lòng không còn tức giận một chút nào nữa.

Cổ Na không còn giận nữa, nhưng Cổ Hành Lôi lại đột nhiên rất tức.

Chỗ anh ta và An Hi Hạo làm việc cách không xa, vừa nhìn thấy An Hi Hạo, anh ta đã nhớ đến lá thư mà bà nội kêu anh ta đọc.

Từ khi nào thằng nhãi ranh giảo hoạt này lại nhìn trúng em gái của anh ta chứ?

Cổ Hành Lôi làm việc trong sự tức tối, An Hi Hạo để ý thấy ánh mắt bất thiện của anh ta, khi nghỉ ngơi mới đi về phía đối phương.

“Anh ba, nghe nói anh rất thích điêu khắc, vừa hay người nhà em có gửi cho em hai bộ công cụ điêu khắc, đợi sau khi tan làm, em sẽ gửi qua cho anh.”

Cái gì gọi là duỗi tay không đánh người mặt cười, Cổ Hành Lôi nhìn gương mặt cười đến rạng ngời ở trước mặt mình này, ngược lại cảm thấy mình có hơi quá đáng, lại nghĩ đến nội dung trong thư của đối phương, càng thấy ngại ngùng hơn.

Ít nhất thì trí thức An cũng nghiêm túc theo đuổi Cổ Na.

“Sao tôi có thể không biết xấu hổ vậy được.” Cổ Hành Lôi vội vàng xua tay: “Bây giờ tôi mới làm quen với nghề này thôi, hoàn toàn không cần dùng đến công cụ gì đó.”

“Dựa vào tay nghề của anh ba, em nghĩ rất nhanh những công cụ đó có thể dùng được thôi.” An Hi Hạo ngồi xuống bên cạnh Cổ Hành Lôi, vẻ mặt nghiêm túc: “Anh ba cũng đừng khách sáo với em, nếu không, em còn cho rằng anh ba không thích món quà mà em tặng đấy.”

Anh cứ mở miệng là lại gọi một tiếng anh ba, gọi đến cực kỳ trôi chảy, khiến cho những người ở xung quanh đều hơi ngẩng đầu lên nhìn, muốn biết tại sao hai người này lại thân thiết như thế.

Cổ Hành Lôi vốn là một người thẳng thắn, nói chuyện rất ngốc, nên cũng không thể nói lại được An Hi Hạo, chỉ có thể cười ngượng ngùng, trong lòng cũng càng ngày càng cảm thấy con người của An Hi Hạo không tồi.

Nhưng anh ta đột nhiên nhớ ra tiêu chuẩn kén chồng mà Cổ Na đã nói trước đó, anh ta lặng lẽ nhìn An Hi Hạo sát ở bên kia, sau đó đột nhiên hít một hơi, chà, hình như không có mùi gì cả.

Sau đó, anh ta ngồi thẳng người, nhìn An Hi Hạo với vẻ có hơi thông cảm: “Trí thức An, sao cậu lại không thơm chứ?”

Nếu như thơm, vậy có thể đạt đến tiêu chuẩn của em gái nhà mình rồi.

An Hi Hạo: … Hửm?

[Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Cổ Hành Lôi: Thật đúng là đáng thương.

An Hi Hạo: ? ??]



Có lẽ là vì lời nói của Cổ Hành Lôi quá kỳ quái, nên An Hi Hạo có hơi thấp thỏm bất an: “Lời này của anh ba là có ý gì vậy?”

Cổ Hành Lôi nhìn An Hi Hạo với vẻ đồng tình, anh ta cảm thấy nếu đối phương đã không đạt đến tiêu chuẩn của em gái nhà mình, vậy vẫn nên sớm nói cho đối phương biết, để đối phương từ bỏ việc theo đuổi Cổ Na thì hơn.

Anh ta lại gần trước mặt An Hi Hạo, giọng nói bị đè xuống cực thấp, An Hi Hạo tập trung tinh thần nghe, chỉ sợ bỏ sót một chữ.

“Thứ nhất, làm việc không thể kém hơn con bé, thứ hai trên người nhất định phải thơm, em gái tôi đã nói như vậy đấy.”

Sau khi nghe xong lời nói của Cổ Hành Lôi, vẻ mặt của An Hi Hạo hơi cứng ngắc lại: “Anh ba có biết tiểu Na thích mùi hương gì không?”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch