Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 81: Đến xem mắt

Chương 81: Đến xem mắt

Cổ Hành Lôi lắc đầu: “Không biết, hơn nữa, trực giác của tôi cảm thấy đàn ông ấy mà, trên người ngoại trừ mùi mồ hôi thì làm gì còn mùi gì khác nữa, tôi thấy tiểu Na đúng là suy nghĩ nông nổi rồi.”

Dù sao từ nhỏ đến lớn anh ta cũng chưa từng nhìn thấy người đàn ông nào có mùi hương trên người cả.

Vừa nghĩ đến điểm này, anh mắt của Cổ hành Lôi nhìn An Hi Hạo càng thêm đồng tình, anh ta thậm chí đã nghĩ thực ra người này cũng rất không tệ, hay là khuyên em họ một chút, bỏ qua điều kiện phía sau đó đi.

An Hi Hạo im lặng, trực giác của anh nói cho anh biết, Cổ Na nói ra điều kiện này là có lý do của cô.

Cổ Na ở bên này lén lút nhét kẹo vào trong miệng, sau đó vừa vui vẻ ngâm nga điệu hát dân gian, vừa làm việc nhanh nhẹn.

“Chị tiểu Na! Bà cụ Cổ kêu chị xin nghỉ, về nhà một chuyến!”

Từ xa đã truyền tới tiếng gọi của một đứa trẻ, Cổ Na không nói hai lời, trực tiếp ném cái cuốc xuống, sau khi nhờ La Đan Đan xin nghỉ giúp mình xong, bước hai ba bước đã tới trước mặt đứa trẻ đó.

“Bà cụ Cổ nhà chị sao thế?”

Cổ Na cũng không lãng phí thời gian, vừa kêu đứa trẻ đi cùng mình, vừa vội vàng hỏi.

Trong miệng đứa trẻ ngậm kẹo, trong tay còn cầm vỏ kẹo, Cổ Na liếc mắt đã nhìn ra là loại kẹo mà An Hi Hạo đã đưa cho cô, lập tức trong lòng yên tâm hơn rất nhiều.

Bà ngoại có thể đưa kẹo cho đứa trẻ gọi cô về, vậy chắc chắn không phải bà cụ đã xảy ra chuyện gì.

“Bà cụ Cổ nói trong nhà có khách ạ.” Đứa trẻ nói rất mơ hồ, Cổ Na nở nụ cười, móc một viên kẹo trong túi mình rồi đưa cho nó: “Thật ngoan.”

Sau khi xua đứa trẻ đi, Cổ Na bước nhanh về nhà, còn chưa vào cửa sân đã nghe thấy trong sân có tiếng cười nói.

Khách ở trong nhà rất nhiều, một mình bà ngoại tiếp không xuể, cho nên mới gọi cô về nhà giúp.

Trong đầu Cổ Na lóe lên suy nghĩ này, sau đó tiến vào cửa sân.

“Tiểu Na về rồi sao? Mau qua đây.” Sau khi bà cụ Cổ nhìn thấy Cổ Na, vội vàng vẫy tay với cô, Cổ Na đáp một tiếng và bước qua.

Bên cạnh bà cụ Cổ có hai người phụ nữ đang ngồi đó, một người Cổ Na đã từng gặp, đó chính là mẹ của Lý Tiểu Mai, cũng chính là chị dâu của Lý Đại Yến, một người khác thì rất lạ mặt, cô không nhận ra.

“Đây chính là thím Lý của cháu, cháu cũng biết rồi, còn đây là chị dâu của thím Lý, cháu gọi là thím ba Ngô là được.”

Dựa theo vai vế trong nhà họ Cổ mà nói, Cổ Na không nên gọi như vậy, nhưng suy cho cùng cô cũng không phải người nhà họ Cổ, cho nên để tiện xưng hô, bà cụ Cổ trực tiếp kêu cô gọi là thím.

Cổ Na ngoan ngoãn gọi, sau đó đi vào nhà bếp đun nước.

Mẹ của Lý Tiểu Mai chớp mắt với chị gái của mình, người phụ nữ đó nhìn Cổ Na rời đi, trên gương mặt là nụ cười không thể tan đi.

Bà cụ Cổ vốn cho rằng lần này mẹ của Lý Tiểu Mai qua đây vì chuyện của con gái bà ấy và nhà họ Trịnh, nhưng lúc này vừa nhìn thấy ánh mắt của hai người, bà cụ lập tức cảm thấy không đúng.

Quả nhiên là vậy, thím ba Ngô đó xoa tay, mỉm cười nhìn bà cụ Cổ: “Tiểu Na này nhìn vào thật sự khiến người yêu mến, không biết con bé đã đính hôn với người ta chưa?”

Trong lòng bà cụ Cổ khẩn trương, bà cụ cũng nhớ thím ba Ngô này có bốn đứa con trai, hơn nữa đứa nào lớn lên cũng đen sì sì, huống chi bây giờ nhà họ Ngô chính là một đại gia đình ở chung với nhau, sau này bốn thằng nhóc đen nhẻm đó kết hôn, cũng không biết có chỗ mà ở hay không nữa?

“Đang xem xét, cũng sắp quyết định rồi.”

Bà cụ Cổ so sánh bốn thằng nhóc đen nhẻm đó với An Hi Hạo một chút, lập tức sự yêu thích đối với An Hi Hạo lại càng nhiều thêm vài phần.

Nụ cười trên gương mặt của thím ba Ngô cứng ngắc, bà ta nhìn về phía người bên cạnh mình, sao trước đó nói với bà ta khác hẳn mà?

Mẹ của Lý Tiểu Mai cũng bối rối, lần trước bà ấy qua đây đón sinh nhật của Lý Đại Yến, cũng đặc biệt nghe ngóng chuyện của Cổ Na, cũng không nói đã qua lại với người ta, nếu không bà ấy cũng đâu nghĩ đến việc làm mai Cổ Na cho cháu nhà mình.

Vì chuyện lớn cả đời của cháu mình, mẹ của Lý Tiểu Mai cũng bất chấp khó khăn, tiếp tục hỏi: “Nhưng có hợp ý người nhà người ta không?”

Bà cụ Cổ mang vẻ mặt vui sướng: “Có chứ, đang bàn rồi, nếu thành cũng không thiếu rượu mừng của các cô đâu!”

Hai người ngồi đối diện cười gượng, da mặt của thím ba Ngô có dày đến đâu cũng không thể hỏi là nhà nào, nếu chuyện không thành, còn không phải làm hỏng danh tiếng của con gái hay sao?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch