Đợi khi Cổ Na lại xuất hiện trước mặt các bà, đã phát hiện ra hai người thím ba Ngô vốn cười tươi tỉnh với mình, giờ ngay cả ánh mắt dư thừa cũng không cho mình luôn.
Cổ Na rũ mắt, trong lòng thầm nghĩ bà ngoại sẽ không làm mai cho cô đấy chứ?
Đợi người vừa đi, Cổ Na dính lại gần bà cụ Cổ với ánh mắt chờ mong.
Bà cụ Cổ trêu đùa: “Dính người như vậy, muốn bà ngoại cho cháu kẹo ăn sao?”
Cổ Na cũng không ngại ngùng, mà hỏi thẳng: “Bà ngoại, vừa rồi thím ba Ngô tới để xem mắt cháu sao?”
“Ôi! Đừng nói lung tung.” Bà cụ Cổ vừa nghĩ đến An Hi Hạo, vội vàng đập Cổ Na một cái: “Sao bà có thể gả cháu đến nhà bọn họ được chứ, bà đã từ chối rồi.”
Cổ Na cũng không hỏi nhà họ Ngô có chỗ nào không tốt, sau khi nghe được bà ngoại đã từ chối rồi, tâm trạng của cô cực kỳ tốt, ôm cánh tay của bà cụ Cổ, làm nũng: “Làm cháu hết hồn, cháu còn muốn tự mình tìm bạn đời cơ.”
Bà cụ Cổ duỗi tay xoa đầu của Cổ Na, nghĩ đến cuộc đối thoại đêm qua với ông cụ Cổ, bà hỏi với giọng mềm mỏng: “Vậy trong lòng cháu đã chọn được người chưa?”
Cổ Na vừa nghĩ đến người đã cho cô kẹo ngày hôm nay, hơi đỏ mặt, đáp: “Dạ rồi ạ, chỉ thiếu mỗi mùi hương thôi.”
Tuy rằng ấn tượng về An Hi Hạo không tệ, nhưng Cổ Na vẫn phải dựa theo tiêu chuẩn chọn đối tượng của mình, nếu không sau này kết hôn sẽ không hòa hợp.
Mùi hương rất quan trọng đấy.
Bà cụ Cổ nghe mà giật mình, bà cụ kéo Cổ Na, nhíu mày: “Cháu có ý gì? Một cô gái như cháu còn muốn lại gần người ta ngửi mùi sao… cái gì thế cháu ơi!”
Bà cụ thực sự không nói ra hai chữ mùi hương đó được.
Cổ Na biết người Trái Đất cổ bảo thủ, vì thế an ủi: “Bà yên tâm đi, cháu sẽ không lại gần trước mặt bọn họ để ngửi đâu.”
Ngửi cổ tay cũng được mà, dù sao trên tay cũng có không ít mạch máu.
Mùi hương mà người ngoài hành tinh để ý thực ra là mùi phát ra từ trong mạch máu, máu càng thơm, đại diện cho khả năng về các phương diện của người đó càng mạnh, mang thai con nối dõi cũng càng ưu tú.
Cổ Na ở bên này đang nấu cơm ở trong nhà, thì ở một bên khác, An Hi Hạo đang làm việc lại có hơi mất hồn mất vía.
Mùi hương? Rốt cuộc là có ý gì?
An Hi Hạo nghĩ ngợi, rồi lặng lẽ cúi đầu ngửi mùi trên người mình, lập tức sắc mặt thay đổi.
Anh có thể khẳng định chắc chắn trên người mình cũng không có mùi thơm nào cả, thậm chí còn có mùi mồ hôi mà Cổ Hành Lôi đã nói, tuy rằng cũng không nồng, nhưng đối với hai chữ mùi thơm thì tuyệt đối không liên quan.
Buổi chiều sau khi tan làm, An Hi Hạo không nhìn thấy bóng dáng của Cổ Na đâu, anh đi tới gần La Đan Đan và Vương Quân: “Trí thức La, tiểu Na đi bao lâu rồi?”
La Đan Đan cảm giác được An Hi Hạo đã thay đổi cách gọi đối với Cổ Na, mới mỉm cười bảo: “Cô ấy đi hai tiếng trước rồi, là bà cụ Cổ kêu cô ấy về, hình như trong nhà có khách.”
An Hi Hạo gật đầu, các trí thức khác cũng dần dần qua đây, một đám người cùng đi về phía nhà thanh niên trí thức.
Hôm nay là Trần Sơn và An Hi Hạo nấu cơm, Trần Sơn canh củi lửa, còn An Hi Hạo mang rau xanh đã chuẩn bị sẵn vào buổi sáng ra xào, vừa xào rau vừa ngửi mùi hương trong nồi.
Anh bắt đầu suy nghĩ miên man, cũng không biết mùi vị của món ăn này có được tính là loại mùi hương mà Cổ Na thích hay không?
Vừa nghĩ đến đây, An Hi Hạo không nhịn được mà hỏi Trần Sơn: “Trí thức Sơn, con gái có thích mùi đồ ăn trên người đàn ông không?
Trần Sơn nghe mà có hơi mơ hồ, sau khi anh ta nghĩ ngợi một chút, lại do dự hỏi: “Cậu nói là mùi khói dầu sao?”
Mùi khói dầu là khi nấu nướng mang lại, nhưng An Hi Hạo cũng không sửa lại, mà trực tiếp gật đầu: “Cũng có thể nói là như vậy.
Trần Sơn nhìn An Hi Hạo với vẻ hơi kỳ quái, nhẹ giọng đáp: “Có phải cậu có cô gái mình thích rồi không?”
Nếu không sao lại hỏi câu hỏi kỳ quái như vậy chứ.
Trí thức An nghe vậy, lộ ra nụ cười mỉm rạng ngời: “Đúng vậy.”
Trần Sơn nghe vậy, sắc mặt nghiêm túc hẳn lên, nhân lúc này không có người, anh ta đè thấp giọng nói, đáp với vẻ mặt nghiêm túc: “Trí thức An, cậu đừng đi trên con đường của mấy trí thức trước kia, một khi kết hôn với người ở nông thôn, sau này muốn về lại thành phố khó lắm!”
Trí thức An rũ mắt, giọng điệu vẫn ôn hòa như cũ: “Không hề gì.”
Cho dù là ở đâu, anh cũng có thể chăm sóc tốt cho cô gái nhỏ.
Trần Sơn hơi thở dài, theo quan điểm của anh ta, điều kiện của An Hi Hạo tốt như vậy, nếu có quan hệ với người trong thôn thì đừng hòng dứt ra được.