Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 83: Mùi dầu khói

Chương 83: Mùi dầu khói

“Cô gái thích trên người có mùi dầu khói, có phải là khá tham ăn không, cho nên muốn tìm một đối tượng biết nấu rất nhiều món ngon?”

Sau khi trong lòng tự hiểu, Trần Sơn quay trở lại với câu hỏi, cũng bắt đầu nói lung tung.

Đợi sau khi nói xong, anh ta chỉ hận không thể vả mình một cái, tuy rằng đã xây dựng đất nước nhiều năm, nhưng anh ta cũng biết đàn ông vào bếp làm cơm thực sự quá ít.

Lúc đầu khi anh ta vừa mới đến thôn, nữ trí thức ở nhà thanh niên trí thức cũng chỉ có mấy người, trí thức nam lại chỉ lo củi lửa nhặt rau, còn những việc như nấu cơm và rửa bát này đều là trí thức nữ làm.

Sau này nhà thanh niên trí thức còn lại Lý Huy và Trần Sơn, không có cách nào khác, hai người bắt đầu học nấu cơm.

Đợi sau khi đám người An Hi Hạo tới, mới có sự phân công như hiện tại.

Sau khi nhìn vẻ mặt tán thành đó của An Hi Hạo, Trần Sơn chỉ hận không thể uống một viên thuốc hối hận, thu lại những lời vừa mới nói ra về.

Vì thế đợi đến buổi chiều gặp được An Hi Hạo, Cổ Na cách mấy bước đã có thể ngửi thấy mùi khói dầu truyền tới từ trên người anh.

Cô ngây ngốc hỏi: “Trí thức An, anh đi giúp nhà nào nấu cỗ sao? Sao mùi lại nặng như vậy?”

Lỗ tai của An Hi Hạo đỏ lên, để trên người có mùi dầu khói, anh đã tốn rất nhiều sức lực, nhưng bây giờ nhìn biểu cảm trên mặt của Cổ Na, An Hi Hạo lại thở dài.

Xem ra mùi mà cô gái nhỏ thích cũng không phải là mùi dầu khói rồi.

Sau khi theo lệ thường cho Cổ Na hai nắm kẹo, An Hi Hạo đi làm việc ngay.

Cổ Na nhìn kẹo trong tay mình, sau đó bóc một cái cho vào trong miệng, cô nhìn bóng lưng của An Hi Hạo, híp hai mắt lại: “Làm thế nào mới có thể khiến trí thức An ngoan ngoãn duỗi tay ra cho cô ngửi mùi đây?



Cổ Na nhất thời không nghĩ ra được cách gì, trong lòng khó chịu, buổi chiều tan làm sớm, cô chạy tới tìm Lưu Phân, kết quả thím Lưu nói Lưu Phân ra sau núi đưa nước trà cho anh hai và chị hai của cô ấy rồi.

Tan làm sớm nhưng người trong thôn cũng không nhàn rỗi, để trải qua một mùa đông ấm no, bọn họ đều sẽ trực tiếp ra sau núi đốn củi, làm việc mãi cho đến khi miệng lưỡi khô khốc, Lưu Phân ở nhà nhàn rỗi nhất, nên việc đưa nước trà sẽ giao cho cô ấy.

Sau khi Cổ Na nghĩ ngợi một chút, cảm thấy mình có thể đi gánh củi về, vì thế cô trở về nhà họ Cổ lấy dao bầu và đeo gùi lên.

Con đường ra sau núi cũng không phải chỉ có mỗi con đường khá rộng ở sườn núi, để đốn củi, mọi người đều sẽ đi đường nhỏ, mà đường nhỏ đều là người muốn đi thì đi ra mà thôi, ứng với câu nói, người đi nhiều thì cũng sẽ thành đường.

Cho nên Cổ Na đi trên con đường ở rừng trúc nhỏ đó, không ngờ cô vừa mới băng qua rừng trúc nhỏ, đã trông thấy Lưu Phân cầm bình nước trà trong tay, trên mặt có dấu bàn tay, vẻ mặt hoảng hốt.

Đôi mắt của Cổ Na co rút lại, tiến lên kéo Lưu Phân lại: “Ai bắt nạt chị sao?”

Lưu Phân dưới sự kinh hoàng chỉ biết chạy trốn, bất thình lình bị người kéo lại, cô ấy hét lớn một tiếng, vẫn là Cổ Na ấn chặt vai của cô ấy, nói với giọng nhẹ nhàng.

“Là em đây, chị Lưu Phân.”

Lưu Phân ôm chầm lấy Cổ Na, cả người run rẩy: “Cổ Na…”

Giọng nói của cô ấy nghẹn ngào, trong nháy mắt Cổ Na cảm thấy vai mình ướt đẫm.

“Ai bắt nạt chị thế?” Giọng nói của của cô rất nhẹ.

Lúc này, Lưu Phân nhớ ra người phía sau, cô ấy kéo Cổ Na ra phía sau một tảng đá to trong rừng trúc, đáp với giọng khàn khàn: “Chị đi đưa nước trà, trên đường trở về gặp phải Liêu Ái Quốc, anh ta cố tình ở đó đợi chị, giống như Chu Chi Hoa đã nói, trong tay anh ta có dây thừng.”

Nói đến đây, trong mắt Lưu Phân mang vẻ sợ hãi: “Chị… sau khi chị nhìn thấy thì sợ quá, muốn rời đi từ một con đường khác, nhưng lại bị anh ta phát hiện! Anh ta muốn… nhưng chị đá anh ta một cái thật mạnh, rồi bị anh ta tát một cái, sau đó nhân lúc anh ta đau thì chị chạy.”

Sau khi nói xong, Lưu Phân sợ Cổ Na không tin mình, lại nhớ ra chuyện cưới xin của mình và Cổ Hành Phong, cô ấy vội vàng kéo cổ áo của mình cho Cổ Na nhìn: “Cổ Na, chị thật sự chưa bị anh ta làm gì hết.”

Làn da bên trong cổ áo của Lưu Phân sạch sẽ, không hề có dấu ấn nào cả.

Cổ Na tức giận kéo lại cho cô ấy: “Chị đang làm gì thế? Em còn không tin chị sao?”

Rồi cô lại nhìn dấu bàn tay trên mặt Lưu Phân đã bắt đầu sưng đỏ, Cổ Na giận dữ, mà lúc này lại nghe thấy giọng nói của Liêu Ái Quốc.

“Tiểu Phân, em đang ở đâu? Đừng trốn nữa, trên mặt em có dấu rõ ràng như vậy, anh không tin em dám về thôn.”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch