Anh ta thật sự nói đúng rồi, Lưu Phân chính vì để ý đến điểm này, mới kéo Cổ Na qua một bên, mà không kéo nhau chạy về thôn.
Lưu Phân sợ đến run người, Cổ Na nắm chặt tay cô ấy, sau đó nhìn về phía bình trà dưới chân Lưu Phân, tròng mắt của cô xoay chuyển, thì thầm bên tai của Lưu Phân, Lưu Phân trừng to mắt lắc đầu, sao cô có thể kêu Cổ Na mạo hiểm được.
Cổ Na thấy thế, dùng ngón tay chọt vào tảng đá to trước mặt bọn họ, ngay khi Lưu Phân đang khiếp sợ nhìn nó bị Cổ Na chọt thủng một lỗ, cô ấy cẩn thận duỗi tay ra sờ vào … là thật.
Cổ Na chớp mắt với cô ấy, sau đó cầm bình trà lên, dùng tay đặt bình trà ra bên ngoài tảng đá to, người sáng suốt vừa nhìn đã biết phía sau tảng đá to có người.
Liêu Ái Quốc cũng không ngoại lệ, anh ta đi tới với bộ dáng kỳ quái, vừa mới bị Lưu Phân đá một cước như vậy, bây giờ còn thoáng đau nhức đây, cũng là vì chuyện này, nên anh ta mới đuổi theo một cách không cam lòng như thế.
“Đừng trốn nữa, anh biết em ở đây.”
Trong mắt của Liêu Ái Quốc lóe lên vài phần vui sướng, trong đầu anh ta đã nghĩ đến chuyện biến Lưu Phân thành người phụ nữ của mình, sau đó cô ấy sẽ từ hôn với nhà họ Cổ, cả đời làm vợ bé của anh ta.
Cổ Na cố tình phát ra mấy tiếng thở dồn dập, khiến Liêu Ái Quốc cho rằng Lưu Phân đang rất sợ hãi.
“Đừng sợ, anh tới ngay đây… em!”
“Tới cái con bà nhà mày! Thằng khốn nạn chó má súc sinh này…”
Cổ Na vừa chửi mấy lời mà Lý Đại Yến chửi người ta, vừa bổ một nhát đao tay tới, đánh Liêu Ái Quốc hôn mê.
Lưu Phân nhìn thấy mà chết lặng, cô ấy kéo quần áo của Cổ Na, lắp bắp nói: “Cổ Na, đừng, đừng nói chuyện thô thiển như vậy.”
Cổ Na che miệng, sau đó chỉ vào Liêu Ái Quốc trên mặt đất: “Tới đi, tát anh ta mấy cái.”
Lưu Phân không nói hai lời, trực tiếp bốp bốp bốp vung bàn tay đến phát đau mới dừng lại, sau khi đánh xong, cô ấy mới kéo Cổ Na lùi lại, định rời đi: “Mau đi thôi, anh ta có thể bị chị đánh tỉnh mất.”
Cổ Na khẽ cười, vỗ lên vai Lưu Phân an ủi, sau đó kéo cánh tay của Liêu Ái Quốc, khiêng người lên vai, giống như gánh củi.
“Chị ở đây đợi em, em đi ném người này đã rồi quay lại.” Nói xong, Cổ Na rời đi với những bước chân nhẹ nhàng, để lại Lưu Phân đang há thật to miệng.
Cổ Na không đi bất cứ con đường nhỏ nào, mà trực tiếp băng qua khu rừng, đến khu núi rừng bên ngoài đội sản xuất của đám người Lưu Ái Quốc, núi rừng ở hai đội sản xuất sát bên nhau, cho nên cũng rất dễ đi qua.
Cổ Na nhìn thôn của đám người Liêu Ái Quốc, rồi ném người xuống đất, lúc này, cơn đau nhức ập đến đánh tỉnh Liêu Ái Quốc.
Cổ Na giẫm một chân lên ngực anh ta, cô hơi khom người, giọng nói mang theo vẻ cám dỗ: “Nhìn vào mắt tôi!”
Liêu Ái Quốc ngơ ngác cũng không biết sao lại nhìn qua, mới đầu còn nghĩ đôi mắt của con nhóc này rất đẹp, sau đó thì cũng không còn biết gì nữa.
Cổ Na thu hồi tinh năng lại, trên trán có chút mồ hôi, cô nhìn Lưu Ái Quốc ngơ ngác, gằn từng câu từng chữ ra lệnh: “Sau khi về thôn, ở chỗ đông người…”
Nói xong, chỉ thấy Liêu Ái Quốc chạy ra khỏi rừng cây, quay về thôn với vẻ rạo rực.
Cổ Na hừ một tiếng, xốc lại tinh thần, trở về rừng trúc, Lưu Phân đang đợi đến sốt ruột và bất an.
“Em mà còn chưa về là chị đi tìm cha đấy.”
Nhìn thấy mái tóc của Cổ Na bị mồ hôi thấm ướt, sắc mặt cũng không dễ nhìn cho lắm, Lưu Phân vừa áy náy vừa khó chịu: “Em khiêng anh ta đi làm gì, loại người đó…”
Cô ấy có chút khóc không thành tiếng.
Cổ Na cười hì hì, lôi khăn tay ra lau nước mắt cho Lưu Phân: “Đừng khóc nữa, em đưa chị về nhà.”
Nói xong, cô lại đeo gùi của mình lên lưng, đặt ấm trà và dao bầu vào trong gùi, sau đó kéo Lưu Phân đi vào thôn.
Lưu Phân vội vàng cúi đầu, đi sát chặt vào bên người Cổ Na.
Cũng may một đường bọn họ trở về đều không đụng phải người lớn nào, trẻ con cũng không cảm thấy hứng thú với bọn họ, mà đang chơi trò hồng quân.
Thím Lưu nghe thấy giọng nói của Cổ Na bèn vui vẻ đi ra mở cửa, nhưng lại nhìn thấy gương mặt sưng vù đó của con gái mình, trước mắt bà ấy tối đen, ngăn chặn tiếng hét chói tai sắp bùng phát ra ngoài, run rẩy kéo Lưu Phân về phòng.
Sau khi Cổ Na đóng cửa sân lại, cũng đi theo vào phòng.
“Đã xảy ra chuyện gì thế?”
Thím Lưu nhìn dấu vết trên mặt Lưu Phân một cách sốt ruột, lúc này, Lưu Phân ngược lại cũng đã bình tĩnh hơn nhiều.
“Con đưa xong trà trở về thì gặp phải Liêu Ái Quốc, mẹ ơi, mẹ yên tâm, tuy rằng con bị anh ta tát một cái, nhưng anh ta cũng không tốt chỗ nào đâu, Cổ Na đã giúp con xử anh ta một trận rồi!”