Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 87: Buôn chuyện

Chương 87: Buôn chuyện

Cổ Hành Lôi gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc, bản thân anh ta có bao nhiêu bản lĩnh, thì anh ta cũng biết.

Cổ Na về phòng, dường như ngả đầu đã ngủ ngay.

Hôm nay, khi ăn cơm, Cổ Na có hơi phờ phạc, bà cụ Cổ thấy thế, dứt khoát kêu đám người Lý Đại Yến xin nghỉ cho Cổ Na, kêu cô ở nhà giúp muối dưa chua.

Rau xanh trong nhà đã bắt đầu vàng lá rồi, để mùa đông có dưa muối ăn, mọi người đều sẽ chọn những loại rau này làm thành đồ muối, việc này nói nhẹ cũng nhẹ, nói không nhẹ cũng không nhẹ.

Cổ Na và bà cụ Cổ đi vào vườn rau nhỏ nhà mình hái sạch rau xanh, sau đó mang vào sân, chia lá vàng và già sang một bên, những thứ này có thể cho lợn ăn hoặc cho gà ăn.

Lá rau xanh còn thừa được đặt trong một cái chậu gỗ sạch sẽ, bà cụ Cổ đổ nước vào, Cổ Na và bà cụ Cổ dùng nước giếng pha với nước sôi để rửa sạch rau xanh, sau đó lại bỏ muối và ớt vào trong.

Những chiếc lá xanh được xát rất đều, Cổ Na ngửi thấy mùi trên trái ớt, không nhịn được mà nhét một cọng rau vào trong miệng, kết quả cay đến mức phải chạy vào trong nhà bếp tìm nước.

“Con nhỏ này…” Bà cụ Cổ lắc đầu bất đắc dĩ.

An Hi Hạo không nhìn thấy bóng dáng của Cổ Na đâu, nghe ngóng được từ Cổ Hành Lôi, sau khi biết bà cụ Cổ kêu Cổ Na nghỉ phép, An Hi Hạo chỉ có thể thở dài và tiếp tục làm việc, trong đầu anh hai ngày này ngoại trừ Cổ Na ra thì chính là mùi hương.

Người của nhà thanh niên trí thức đều bị An Hi Hạo làm đến mức căng thẳng thần kinh, đặc biệt là mấy thanh niên trí thức, mỗi lần An Hi Hạo đi tìm hoa dại hoặc lá gì đó có mùi hương, hoặc là bất cứ thứ gì cũng đều sáp tới trước mặt bọn họ, dọa sợ Lý Huy, còn cho rằng An Hi Hạo thích đàn ông.

Cũng may An Hi Hạo ngoại trừ những chuyện này ra, thì không có hành động gì không tiện khác.

Người nhà La Đan Đan gửi đồ cho cô ta, cho nên buổi sáng cô ta đặc biệt xin nghỉ đi lên thị trấn, đợi khi trở về, phát hiện ra trong bọc đồ có một lọ kem dưỡng ẩm rất thơm, nghĩ đến hành động mấy ngày nay của An Hi Hạo, La Đan Đan kêu Vương Quân tặng lọ kem dưỡng ẩm này cho An Hi Hạo.

Vương Quân có hơi không bằng lòng: “Thứ tốt như vậy, em nên tự dùng mới đúng, sao lại tặng cho trí thức An.”

La Đan Đan trừng mắt: “Anh biết cái gì, đây là trí thức An nhờ em mua, người ta muốn tặng cho người trong lòng kìa.”

Vì không khiến Vương Quân nghĩ nhiều, La Đan Đan thuận miệng tìm một cái cớ, dù sao người thông minh như trí thức An vừa nghe cũng có thể hiểu.

Quả nhiên sau khi Vương Quân vừa nghe là An Hi Hạo tặng cho người trong lòng, không nói hai lời lập tức mang cho An Hi Hạo đang định đi ngủ trưa, thuận tiện nói những lời mà La Đan Đan vừa mới nói đó, An Hi Hạo mở hộp ra ngửi, cảm thấy mùi hương này quả thực rất dễ ngửi, vì thế anh lấy ra năm đồng tiền đưa cho Vương Quân.

“Giúp tôi cảm ơn trí thức La.”

Vương Quân nhìn năm đồng tiền đó, hơi chép miệng, rồi hỏi với giọng điệu có hơi không chắc chắn: “Có phải hơi nhiều rồi không?”

An Hi Hạo nhìn lọ kem dưỡng ẩm trong tay mình, dưới đáy nó ấn một ký hiệu, anh đã từng nhìn thấy người nhà mình dùng hãng này, giá cả cũng từ ba đồng đến bốn đồng, nhưng nếu trí thức La đã có thể nghĩ đến việc giúp anh, vậy thêm một đồng cũng có thể.

“Không đâu… vừa đủ.” Nói xong, An Hi Hạo cẩn thận cất lọ kem dưỡng ẩm này đi thật kỹ, định buổi chiều tìm Cổ Na “thương lượng một chút”.

Trong sân nhà họ Cổ.

“Bà ngoại, những loại rau này vào mùa đông có thể ăn được sao ạ?” Cổ Na nhìn bình dưa muối đã đựng xong, có hơi chờ mong.

Bà cụ Cổ rửa tay với tâm trạng rất tốt: “Đúng vậy, đến khi đó nấu canh thì cho vào chung, mùi vị rất ngon, còn nóng hổi nữa.”

Cổ Na nuốt nước miếng, càng mong đợi hơn.

“… Có phải bị điên rồi không?”

Bên ngoài sân truyền tới tiếng nghi ngờ của Lý Đại Yến, sau đó là giọng nói do dự của Chương Xuân Hoa: “Không phải đâu, trong bụng của Chu Chi Hoa này còn mang thai con của cậu ta mà, cho dù có kích động, đó cũng phải là kích động trong hạnh phúc chứ.”

Kích động trong hạnh phúc?

Cổ Na không nhịn được mà cười khúc khích, bà cụ Cổ cũng không để ý đến cô, mà là nhìn về phía hai chị em dâu đang đi vào cửa: “Sao thế, ai điên?”

Buôn chuyện là thiên tính của phụ nữ.

Lý Đại Yến đóng cửa sân lại, đáp: “Chính là Liêu Ái Quốc đấy mẹ.”

“Liêu Ái Quốc ư?” Bà cụ Cổ sững sờ: “Sao cậu ta lại điên?”

Chương Xuân Hoa chậc một tiếng: “Nghe nói chiều qua, Liêu Ái Quốc cũng không biết tại sao lại chạy đến chỗ các bà, các cô vợ trong thôn bọn họ đang nói chuyện, rồi cởi sạch quần áo xuống! Ôi chao, khiến mấy cô vợ đó rất xấu hổ!”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch