“Không chỉ có mấy cô vợ đâu, còn có cả những cô gái chưa lấy chồng và mấy đứa trẻ mới vài tuổi nữa chứ, Liêu Ái Quốc này vừa cởi trong miệng còn nói mấy lời rất khốn nạn, đám đàn ông trong thôn bọn họ sau khi đè được Liêu Ái Quốc xuống, cũng không ngửi thấy mùi rượu trên người cậu ta, cho nên mọi người đều đang truyền, có phải Lưu Ái Quốc bị điên rồi không.” Lý Đại Yến ở bên cạnh tiếp lời, nói.
Thực ra bà ấy cũng có chút vui khi thấy người gặp họa, loại đàn ông như Liêu Ái Quốc sớm muộn gì cũng gặp báo ứng.
Bà cụ Cổ nghe đến hăng say, Cổ Na cũng bưng băng ghế nhỏ đến ngồi ở bên cạnh ba người để nghe chuyện.
“Bây giờ đều nói cậu ta vì chuyện của Chu Chi Hoa đó mà mất việc, cho nên nhất thời nghĩ không thông mới phát điên.” Chương Xuân Hoa nói tiếp.
“Còn có người nói, là vì cậu ta nghe nói nhà họ Lưu và nhà chúng ta đính hôn rồi, cho nên nhất thời nghĩ không thông mà phát điên.”
“Phì! Kệ xác cậu ta đi!” Bà cụ Cổ không vui, lớn tiếng nói.
Cổ Na liên tục gật đầu: “Đúng, anh ta điên cũng điên rồi, đừng đổ chuyện này lên người chị Lưu Phân và anh cả chứ, chúng ta cũng không qua lại với loại người đó.”
“Tiểu Na nói có lý.” Chương Xuân Hoa rất tán đồng.
Cổ Na lại hỏi: “Thôn bọn họ đã trừng trị Liêu Ái Quốc như thế nào ạ?”
“Nhắc đến cũng rất kỳ quái, nghe nói hôm qua nhốt Liêu Ái Quốc ở phòng củi của nhà ăn trước kia, sáng nay khi có người đến xem anh ta, mới nói chuyện hôm qua ra, nhưng anh ta lại không nhớ gì, chỉ nói là đi qua thôn chúng ta, nhưng tới thôn chúng ta làm gì, và trở về như thế nào thì đều quên sạch.”
Lý Đại Yến vừa nói vừa chà cánh tay: “Đừng nói nữa, chuyện này nghe qua cũng thật rợn người.”
Cổ Na lại không cho là đúng: “Cháu ngược lại cảm thấy, hôm qua Liêu Ái Quốc chắc chắn không cẩn thận để lộ bản tính, kết quả không xử lý được cục diện, mới cố tình kéo thôn chúng ta vào thì có, ai lại không biết chuyện của nhà họ Liêu bọn họ với nhà họ Lưu chứ, cháu thấy Liêu Ái Quốc là muốn di dời lực chú ý mà thôi!”
Bà cụ Cổ gật đầu: “Không sai, nói không chừng còn đổ chuyện cậu ta đã làm ngày hôm qua lên người thôn chúng ta ấy chứ, nói là chúng ta đã nghĩ cách hại cậu ta.”
“Chậc, nói gì đấy? Lời này đừng nói lung tung!”
Không biết từ khi nào mà ông cụ Cổ đã đứng ở cửa nhà trên, nhíu mày lại, trầm giọng nhắc nhở.
…
Bà cụ Cổ bị ông cụ Cổ đột nhiên lên tiếng dọa hết hồn, nhưng bà cụ cũng không nổi giận, mà là duỗi tay vỗ nhẹ vào miệng mình một cái: “Chậc, thật tình cái tính hay quên này.”
Không được phong kiến mê tín!
Giọng nói của Lý Đại Yến và Chương Xuân Hoa cũng đè thấp hơn trước: “ Dù sao bây giờ Liêu Ái Quốc cũng xong rồi, tội lưu manh cũng không phải chỉ nói chơi thôi đâu.”
Cổ Na ngáp một cái đầy thỏa mãn: “Trừng phạt đúng tội thôi ạ.”
Bà cụ Cổ chậc một tiếng: “Đáng thương cho đứa trẻ còn chưa ra đời đó, nhưng nhà họ Liêu không bảo vệ nổi Liêu Ái Quốc đâu, một đứa trẻ còn có thể bảo vệ được, huống chi nhà họ Chu cũng không phải chỉ ngồi không.”
Chu Chi Hoa chính là đứa con gái được vợ chồng thím Chu thích nhất.
Sau khi bà cụ Cổ nói xong lời này, Chương Xuân Hoa và Lý Đại Yến cũng không còn nhắc đến Liêu Ái Quốc nữa, mà chuyển sang nói đến chuyện nghỉ phép, mắt thấy ngày kết hôn của Cổ Hành Phong và Lưu Phân càng ngày càng gần, công việc ngoài đồng cũng làm gần xong rồi, có thể xin nghỉ phép vài ngày để trang trí nhà cửa cũng tốt.
“Xin nghỉ trước ba ngày đi, tổng cộng có năm ngày, thế nào cũng sắp xếp xong.”
Hai tay của bà cụ Cổ khoanh trước ngực, bây giờ đã vào cuối mùa thu, thời tiết có hơi lạnh, nhưng vẫn chưa đến lúc đốt củi lửa, có thể nhịn thì cứ nhịn thôi, củi lửa đều phải tiết kiệm để mùa đông còn dùng đến.
Vào đêm, An Hi Hạo ngồi trên ghế ở trong phòng mình, trong tay cầm lọ kem dưỡng ẩm kia, có hơi không chắc chắn xem nên bôi vào nơi nào.
Trần Sơn tới trả sách cho An Hi Hạo, vừa hay nhìn thấy cảnh tượng này, khoảng thời gian này anh ta cũng bị An Hi Hạo giày vò quá đủ rồi: “Thứ này cậu tặng cho người ta hay là tự mình dùng?”
An Hi Hạo ngẩng đầu, hơi nhếch môi: “Tự mình dùng.”
Trần Sơn không dám cười, mỗi lần An Hi Hạo lộ ra vẻ mặt cười mỉm này đều không có chuyện tốt: “Khụ khụ, thứ này thường bôi lên tay hoặc là mặt, đàn ông chúng ta bôi lên mặt lại cảm thấy hơi dầu, cậu có thể thử dùng ở góc tai xem?”
An Hi Hạo rũ mắt, dường như đang suy nghĩ về lời nói của đối phương.
“Đúng rồi, sách lần trước mượn của cậu tôi đã đọc xong rồi, cảm ơn nhé, còn nữa, đây là sách mà lúc trước cậu muốn đọc, trí thức Dương đã đọc xong rồi, tôi vừa hay qua đưa cho cậu luôn.”
Nói xong, Trần Sơn đặt sách xuống rồi đi ra ngoài.