An Hi Hạo nhìn sách trước mặt, đột nhiên nổi lên suy nghĩ.
Sáng sớm ngày hôm sau, khi Cổ Na đang ôm củi đốt đi tới phòng củi với vẻ mặt tràn đầy sức sống, thì nhìn thấy An Hi Hạo không biết đã đứng bên cửa sân bao lâu: “Trí thức An?”
Vừa nhìn thấy An Hi Hạo, lúc này, Cổ Na mới nhớ ra phải ngửi mùi của đối phương. Cô nhìn gương mặt sạch sẽ tuấn tú của An Hi Hạo, và cả chiếc cổ trắng trẻo nơi cổ áo kia nữa, có hơi ngại ngùng.
An Hi Hạo thật sự càng nhìn càng thấy đẹp.
An Hi Hạo đang định đặt sách có “mùi hương” vào trong tay cho Cổ Na, sau đó hỏi thử xem đối phương có thích mùi này hay không, kết quả vừa định mở miệng, lại nhìn thấy bộ dáng ngại ngùng của cô gái nhỏ.
Hai má ửng hồng, lỗ tai xinh xắn mang theo màu đỏ rực, nhưng cô lại can đảm nhìn anh, từ trong đáy mắt của đối phương, An Hi Hạo dường như đã nhìn thấy gì đó, trái tim của anh bắt đầu đập điên cuồng.
Không hiểu sao anh lại hơi lắp bắp: “Anh, ở đây anh có sách rất hay, có thể em sẽ thích, cho nên anh, anh đưa tới đây.”
Cổ Na nghe xong cảm thấy cực kỳ vui mừng, cô biết An Hi Hạo có rất nhiều sách hay, hơn nữa phần lớn còn là loại sách rất khó có được, cô nhìn sách mà An Hi Hạo đưa tới.
An Hi Hạo nhìn Cổ Na với vẻ khẩn trương, anh giơ chồng sách lên cao, sắp lên đến cằm của cô gái nhỏ, như vậy đối phương nhất định có thể ngửi thấy mùi hương trên sách chứ nhỉ?
Cổ Na di chuyển tầm nhìn lên sách, rồi lại nhìn về phía bàn tay trắng nõn ưa nhìn đang cầm sách kia, sau đó là đến cổ tay, nơi đó có rất nhiều mạch máu, mùi hương nằm ở nơi đó.
Hai người đứng đó ngượng ngùng, người nào cũng không dám có thêm động tác dư thừa, chỉ sợ đối phương phát hiện ra hành động sẽ lùi về sau.
Cứ như vậy cũng không phải biện pháp, bỏ lỡ cơ hội này, thì sau này không biết đến khi nào mới có thể ngửi được “mùi hương” nữa, vì thế Cổ Na đảo tròng mắt, duỗi bàn tay giả bộ nhận sách, sau đó nhân lúc An Hi Hạo vừa định thu tay, dưới chân đột nhiên “lảo đảo” một cái, tiếp đó một bàn tay nhanh chóng bắt lấy sách rơi xuống, tay còn lại vội vàng bắt lấy cổ tay của An Hi Hạo, trực tiếp kéo về phía mình.
An Hi Hạo sợ hết hồn, thấy bộ dáng sắp ngã của Cổ Na, mau chóng duỗi tay ra đỡ, kết quả mình còn chưa đụng vào đối phương, thì tay của anh đã bị một bàn tay trông rất mềm mại và mịn màng bắt lấy, nhìn cái đầu nhỏ trước mặt, An Hi Hạo thậm chí có thể cảm giác được nơi lòng bàn tay truyền tới tiếng hít thở nhẹ nhàng.
Nghĩ đến cái mũi nhỏ nhắn xinh xắn đó của Cổ Na, và cả đôi môi vừa đỏ vừa nhỏ ở bên dưới đó nữa, An Hi Hạo chỉ cảm thấy cả người nóng rực, đứng nguyên tại chỗ không dám động đậy.
Mà nhân lúc An Hi Hạo đang cứng ngắc này, Cổ Na đã nhắm mắt lại, một lòng một dạ ngửi mùi hương tản ra trong mạch máu của đối phương.
Thơm, thơm quá.
Cổ Na chìm đắm trong đó, không nỡ thu tinh giác lại.
Cổ Hành Lôi thấy Cổ Na gánh củi chưa về, vì thế đi ra sân định xem đã xảy ra chuyện gì, kết quả vừa đến cửa sân đã liếc thấy em họ nhà mình hình như đang nhào vào lòng của An Hi Hạo, mà An Hi Hạo thì lại đang hơi cúi đầu nhìn người “trong lòng”, cho dù chỉ có thể thấy một cái đầu đen sì.
Cổ Hành Lôi chỉ cảm thấy mặt mình lập tức nóng rần lên, anh ta muốn mở miệng gọi hai người, nhưng sợ những người khác qua đường nhìn thấy cảnh tượng này, nên cũng do dự không biết mở miệng thế nào, vẫn là sau đó Cổ Na ngửi xong, đỏ bừng mặt buông bàn tay đang nắm lấy tay An Hi Hạo ra, sau đó ôm sách: “Có… có thể là bị cát vướng chân, nên em không đứng vững.”
An Hi Hạo liếc mắt nhìn tay mình với vẻ tiếc nuối, nâng mắt lên lại nhìn thấy Cổ Hành Lôi đang đứng ở phía sau Cổ Na không xa với gương mặt đỏ bừng, anh cũng không giải thích, mà là nở nụ cười thiện ý với Cổ Hành Lôi, Cổ Hành Lôi lập tức chạy mất.
Cổ Na quay đầu chỉ nhìn thấy khói bụi để lại phía sau khi Cổ Hành Lôi chạy đi, bụi mùa thu đúng là nhiều.
Bị hạt cát vướng chân…
An Hi Hạo nhìn Cổ Na, trong lòng mềm nhũn: “Sau này cẩn thận một chút, không phải lần nào anh cũng ở bên cạnh em được.”
Cổ Na đột nhiên cảm thấy mặt đỏ lên, lẽ nào trí thức An đang chọc ghẹo cô sao? Có phải cũng đã nhìn trúng cô rồi không?
Nghĩ đến điểm này, nụ cười trên mặt của Cổ Na không thể thu lại được, đã nói rồi mà, một người ngoài hành tinh xuất sắc và xinh đẹp như cô, có đến Trái Đất thì sức quyến rũ cũng vẫn còn đấy.
“Vâng, em sẽ cẩn thận hơn.”
An Hi Hạo cảm thấy cô gái nhỏ nghe lời lại càng ưa nhìn hơn, anh có hơi không thể dời được ánh mắt đi, hai chân lặng lẽ đổi tư thế khác, che giấu chỗ nào đó.
“Mùi hương ở sách này thế nào?” An Hi Hạo hỏi với vẻ thấp thỏm.