Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 90: Anh có người trong lòng ư

Chương 90: Anh có người trong lòng ư

Cổ Na nào còn có thể ngửi thấy mùi hương ở sách này nữa, bây giờ khứu giác của cô chỉ nhớ được mùi thơm trong máu của An Hi Hạo mà thôi, nghe thấy lời này chỉ đành gật đầu lung tung: “Dễ ngửi, em thích lắm.”

Người thơm như vậy, cô rất ít khi ngửi được ở tinh cầu, nhưng thường khi không phải lúc chọn bạn đời, thì sẽ không mở tinh giác đi ngửi máu của đối phương, đây là một loại không tôn trọng.

Cổ Na suy nghĩ đến đây, lại liếc mắt nhìn cổ tay của An Hi Hạo với vẻ hơi chột dạ, đối phương không phải người ngoài hành tinh, hiển nhiên sẽ không biết đến điểm này, cô cũng xem như đã lén ngửi rồi.

Vừa nghe thấy Cổ Na thích, tâm trạng của An Hi Hạo rất tốt, đang định nói thêm vài câu với Cổ Na, thì bà cụ Cổ đã tới, phía sau bà cụ còn có Cổ Hành Lôi đang cúi đầu ủ rũ đi theo.

An Hi Hạo vừa cười vừa chào hỏi bà cụ Cổ: “Cháu chào bà ngoại, cháu tới đưa sách cho tiểu Na.”

Dư quang ở khóe mắt của bà cụ Cổ liếc thấy Cổ Na mặt đỏ tưng bừng, rồi lại nhìn An Hi Hạo ôn hòa lễ phép, một chút khó chịu cuối cùng trong lòng cũng tan đi, bà cụ vỗ một cái lên lưng của Cổ Hành Lôi: “Cháu nói xem cháu đang làm gì thế này, mau mời trí thức An vào nhà ngồi.”

Cổ Hành Lôi mang vẻ mặt ngơ ngác.

Anh ta cũng là một người có tính tình ngay thẳng, nên vẻ mặt không thích hợp khi chạy vào trong nhà đó đã trực tiếp bị bà cụ Cổ ép hỏi cho ra, anh ta vốn còn sợ bà cụ Cổ sẽ nổi nóng với trí thức An, nhưng bây giờ xem ra là anh ta đã nghĩ nhiều rồi.

“Vợ thằng cả! Thêm một bộ bát đũa nhé, trí thức An tới rồi!” Bà cụ Cổ lại gân cổ lên vọng về phía nhà bếp, rất nhanh đã có được tiếng trả lời của Chương Xuân Hoa.

“Mau, vào nhà ngồi đi, sáng sớm cuối mùa thu cũng lạnh quá.”

An Hi Hạo cũng không từ chối, anh vừa lặng lẽ để Cổ Na đi phía trước mình, vừa cười bảo: “Bà ngoại, sao bà lại gọi cháu là trí thức An, thế này không thân chút nào.”

Bà cụ Cổ lại liếc mắt nhìn Cổ Na, chỉ thấy bộ dáng vui vẻ của cô, lập tức mặt cười thành hoa cúc: “Ôi chao, là bà già này nghĩ không chu toàn, Hi Hạo à, vài ngày nữa chính là ngày tốt của Hành Phong, hôm đó cháu cũng qua sớm một chút nhé.”

“Chuyện này chắc chắn rồi ạ, bà ngoại cứ yên tâm.”

Ông cụ Cổ và anh em Cổ Thành Trung trợn trừng mắt há hốc mồm nhìn vợ/mẹ mình cười như hoa nở với trí thức An, mà cứ cố tình Chương Xuân Hoa và Lý Đại Yến không cảm thấy ngạc nhiên một chút nào, ngược lại còn chào đón rất nhiệt tình.

Cổ Hành Lôi chốc thì nhìn bà cụ Cổ và mẹ mình, chốc lại nhìn An Hi Hạo, anh ta đột nhiên lại gần bên cạnh Cổ Na, nhỏ giọng hỏi: “Cái đó, tiểu Na, người mà em nói phải thơm trước đó, là trí thức An sao?”

Cổ Na ôm sách trong tay, thẳng thắn đáp: “Anh ấy rất tốt, anh ba, em muốn kết hôn với anh ấy.”

Cổ Hành Lôi há to miệng: “Ôi.”

Trong đầu toàn là trên người trí thức An có mùi hương sao? Hình như anh ta chưa từng ngửi thấy.

Sau khi cùng nhau ăn xong bữa sáng đầy náo nhiệt, bà cụ Cổ trực tiếp kêu Cổ Hành Lôi, Cổ Na và cả An Hi Hạo cùng nhau ra ngoài đi làm, khi Cổ Na đi ra khỏi cửa sân, mới muộn màng phát hiện ra hình như người nhà họ Cổ đối với An Hi Hạo có hơi tốt quá rồi thì phải.

Lẽ nào là nhìn ra được cô có cảm giác với An Hi Hạo, cho nên mới yêu ai yêu cả đường đi sao?

Cổ Na càng nghĩ càng cảm thấy trong lòng ấm áp.

Cổ Hành Lôi cũng không biết có phải nhất thời tỉnh ngộ hay không, mà khi làm việc, lại chủ động yêu cầu đổi chỗ với Cổ Na, có thể được gần trí thức An, Cổ Na hiển nhiên bằng lòng, trí thức An lại càng chỉ hận không thể mỗi ngày Cổ Na đều ở bên cạnh anh.

Công việc trước mắt vào cuối mùa thu là nhổ sạch đám cỏ khô cần phải nhổ, khi làm việc, Cổ Na cũng lén lút đánh giá An Hi Hạo, phát hiện ra đối phương cũng không lén giở trò gian dối gì, hơn nữa làm việc còn rất có quy củ, cũng không lộn xộn, từ đó ấn tượng đối với anh lại nhiều thêm vài phần.

Nhưng ngay khi cô đang nghĩ đến việc mình đã tìm được bạn đời tốt trong sự vui vẻ, đột nhiên trái tim lại chìm xuống, xong rồi, cô quên mất vụ lần trước An Hi Hạo nói chuyện với bà cụ Cổ.

Khi ấy, hình như anh đang thảo luận với bà cụ Cổ về một cô gái, hơn nữa, An Hi Hạo còn cảm thấy đối phương rất không tệ.

Trong lòng Cổ Na lập tức không thoải mái, cảm giác buồn bực ngày đó lại quay về.

Rất nhanh, An Hi Hạo đã cảm thấy Cổ Na không vui, mới nhìn qua với vẻ quan tâm: “Em sao thế?”

Cổ Na nhìn người ở xung quanh được phân bố rải rác, dứt khoát định nói toạc móng heo ra, cô đi tới trước mặt An Hi Hạo, nghiêm túc hỏi: “Trí thức An, anh có cô gái mà mình thích rồi sao?”

Cả người An Hi Hạo chấn động.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch