Trong nháy mắt này, trong đầu anh lóe lên rất nhiều thứ, cuối cùng lại nhìn cô gái trước mặt đang mang vẻ mặt chăm chú, nhưng đáy mắt lại hiện ra vẻ khẩn trương, anh hơi mỉm cười: “Có, cô ấy đại khái cao như vậy.”
Nói xong, còn duỗi tay khua trên đầu Cổ Na một cái.
“Gầy như vậy.”
Nói xong, anh lại đồng thời duỗi hai tay so cỡ với eo của Cổ Na.
“Còn nữa, sức rất lớn, ghét người xấu như kẻ thù, không có sức chống cự với đồ ăn ngon, đặc biệt là thịt, có đôi khi rất ngốc, đã ám chỉ rất nhiều lần mà cô ấy lại không hiểu ra, nhưng có đôi khi lại rất thông minh, ví dụ như đọc sách, dưới điều kiện tiên quyết cô ấy tự học, vẫn có thể đọc hiểu toàn bộ sách trung học phổ thông, còn có thể bàn luận với anh rất nhiều công thức chưa từng học tới trong trường học.”
Càng nói, ánh mắt của An Hi Hạo nhìn Cổ Na càng thêm dịu dàng.
“Anh nhớ rõ lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy, cô ấy đang vừa làm việc, vừa tò mò nhét hoa dại ở bên cạnh vào trong miệng, quai hàm phình ra cực kỳ đáng yêu, nhưng có khả năng là do mùi vị không tốt, nên chưa bao lâu cô ấy đã phun ra, sau đó lại nhìn thấy một loài hoa dại trông rất đẹp mắt, lại nhét bỏ vào miệng.”
“Khi ấy anh còn đang nghĩ, đây là cô gái nhỏ của nhà nào, sao lại đáng yêu như vậy chứ, rõ ràng là con gái nhà nông, lại dường như tràn đầy sự tò mò với các loại hoa cỏ cây cối và rau dưa, lương thực ở xung quanh, cũng không giống một cô gái nhà nông một chút nào, ngược lại giống như một trí thức nhỏ về quê hơn.”
Cổ Na mới đầu nghe còn thấy hơi tức tối trong lòng vì so sánh chiều cao và dáng người giữa “cô gái” đó và mình, nhưng nghe đến phía sau, phát hiện ra có hơi không đúng, đó không phải là cô hay sao?
Nhìn thấy sắc mặt của Cổ Na, cũng biết đối phương cuối cùng cũng phản ứng lại được, An Hi Hạo nhân lúc nóng mà rèn sắt: “Một lần nữa gặp được đối phương ở nhà thanh niên trí thức, nằm ngoài dự đoán của anh, thân thủ của cô ấy vô cùng tốt, còn linh hoạt hơn cả người được học qua vài chiêu với chú và bác của mình như anh, dần dần anh phát hiện ra, hình như anh đã đặt cô gái nhỏ này vào trong lòng rồi, anh bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ đến chuyện tình cảm của mình đối với cô ấy, cuối cùng quyết định lấy kết hôn làm tiền đề, để theo đuổi cô ấy.”
“Nhưng mà cô ấy ngốc quá, anh ám chỉ thế nào cô ấy vẫn vô cùng ngốc, không có cách nào khác, anh chỉ có thể tiếp cận người nhà của cô ấy, nghiêm túc nói mục đích của mình với bọn họ, như vậy anh mới có thể tiếp cận cô ấy một cách không kiêng dè gì nữa, Cổ Na, bây giờ em đã biết cô gái mà anh thích là ai chưa?”
Cổ Na hừ một tiếng làm nũng, độ cung ở khóe miệng càng ngày càng lớn hơn, nụ cười rạng rỡ hết mực, cô ưỡn thẳng lưng một cách hơi mất tự nhiên: “Em biết rồi, một cô gái xinh đẹp, đáng yêu, thông minh lại biết làm như vậy, đương nhiên đáng để anh thích rồi.”
Đến cuối cùng còn không quên khen mình một chút.
An Hi Hạo không nhịn được mà thấp giọng cười, mặt của Cổ Na cũng càng ngày càng đỏ cùng với tiếng cười của đối phương.
“Đúng, đương nhiên đáng để anh thích rồi.” An Hi Hạo gật đầu.
Cổ Na nhìn An Hi Hạo một chút, sau thấy anh cũng không có thái độ qua loa với mình, tâm trạng lại rất tốt, nghĩ đến chuyện lúc trước, cô ho nhẹ, bảo: “Vậy cô gái mà anh và bà ngoại em nói chuyện trong sân ngày trước, chính là em sao?”
“Đương nhiên là em rồi, sao anh có thể bàn luận với bà ngoại em về cô gái khác được chứ, nếu là như thếa, người nhà em còn đối xử tốt với anh như vậy sao?”
Đúng nhỉ, Cổ Na cảm thấy hình như mình có hơi ngốc thật.
Phì! Ảo giác! Đều là ảo giác!
Cổ Na kiên quyết không thừa nhận đầu mình có vấn đề gì, cô rất thông minh.
Sau khi bộc trực bày tỏ với nhau, giữa hai người đã có vài phần thân thiết và một chút bong bóng màu hồng, cùng nhau làm việc cũng không thấy mệt, ngược lại còn cảm thấy thời gian quá ngắn, còn chưa bao lâu đã tan làm rồi.
“Buổi trưa anh sẽ qua đón em.”
Cổ Na vui sướng gật đầu, cô cảm thấy mình đi đường cũng thật nhẹ bẫng, đây có phải chính là cảm giác yêu đương mà các chị em thường nói không?
Cô lại nghĩ đến cuộc đối thoại vừa rồi của bọn họ, nói đến cùng cũng đều là chuyện thường ngày, lúc này, Cổ Na cảm thấy có thể hiểu được lời mà La Đan Đan và Lưu Phân đã nói, hai người ở chung cũng không có nhiều lời tình cảm trai gái để nói như vậy, mà bọn họ lại càng thích nói chuyện trước mắt, nói sau này nên trải qua như thế nào.
Tuy rằng cô và An Hi Hạo vẫn chưa bàn đến chuyện trải qua cuộc sống sau này ra sao.