Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 92: Tặng kẹo mừng

Chương 92: Tặng kẹo mừng

Người nhà họ Cổ phát hiện ra tâm trạng của Cổ Na rất tốt, nhân lúc cô dọn dẹp bát đũa, bà cụ Cổ và hai người Chương Xuân Hoa đi tới nhà bếp nhìn Cổ Na đang vui vẻ rửa bát, hỏi: “Sao cháu lại vui thế?”

Cổ Na cũng không ngại ngùng, mà hào phóng đáp: “Cháu đã biết rõ tại sao trước đó lại không vui rồi, là vì hiểu lầm lời nói của An Hi Hạo, bởi vì cháu thích anh ấy, cho dù trên người anh ấy không có mùi hương, thì trước đây cháu cũng đã thích anh ấy rồi, bây giờ…”

Nghĩ đến mùi hương trong máu của An Hi Hạo, gương mặt nhỏ của Cổ Na đỏ bừng lên: “Lại càng thích hơn! Bà ngoại, cháu muốn kết hôn với anh ấy!”

“Ôi chao xấu hổ chết mất thôi! Nhỏ giọng một chút!” Bà cụ Cổ thấy Cổ Na như vậy, quả thực cảm thấy có hơi lo.

Chương Xuân Hoa và Lý Đại Yến sau khi kinh ngạc qua đi, đều không nhịn được mà che miệng cười trộm, Cổ Na cũng nở nụ cười.

Sau khi bà cụ Cổ nghĩ ngợi, mới nói tình hình của nhà họ An cho Cổ Na một lần: “Tuy rằng cậu ấy nói cha mẹ mình đều không có ý kiến gì, chúng ta quả thực cũng đã nhận được thư của cha mẹ cậu ấy, ý tứ trong thư là tôn trọng sự lựa chọn của Hi Hạo, mong rằng chúng ta có thể cho Hi Hạo một cơ hội để thằng bé và cháu thử quen nhau.”

Nói xong, bà cụ đưa lá thư đã cất kỹ bên người đó cho Cổ Na xem.

Cổ Na lau khô tay, nhận lá rồi đọc cẩn thận, sau khi đọc xong cô thở ra một hơi: “Sau này cháu nhất định sẽ tốt với An Hi Hạo, không để anh ấy phải chịu oan ức, bà ngoại, cháu có cần gửi thư đáp lời cha mẹ anh ấy không, nói cháu nhất định sẽ chăm sóc tốt cho An Hi Hạo.”

Bà cụ Cổ nhăn nhó mặt, trực tiếp giành lá thư lại: “Được rồi, cháu đừng làm loạn, nếu đã xác định quan hệ, vậy những chuyện này Hi Hạo biết phải làm như thế nào.”

An Hi Hạo quả thực biết nên làm như thế nào, lúc này anh đang viết thư gửi về nhà, trong thư biểu đạt rõ anh cuối cùng cũng theo đuổi được người trong lòng, để người nhà anh yên tâm.

Vương Quân vừa mới bổ xong đống củi ở sân sau trở về, nhìn thấy An Hi Hạo cho La Đan Đan hai nắm kẹo, anh ta trừng to mắt, nhưng cuối cùng nhớ tới lời dặn dò của La Đan Đan, nên vẫn nhịn xuống, mãi cho đến khi An Hi Hạo tiến vào phòng của đám người Trần Sơn, anh ta mới sải bước đi lên trước: “Kẹo này là?”

La Đan Đan đặt một nắm kẹo vào trong túi của Vương Quân, đáp với giọng dịu dàng: “Trí thức An với tiểu Na thành đôi rồi, trong lòng trí thức An vui vẻ, cho mỗi người trong nhà thanh niên trí thức một nắm kẹo, đây là của anh.”

Vương Quân nghe xong lời này, thầm cảm thấy may mắn vì mình đã không nông nổi, rất nhanh, anh ta đã lại lôi nắm kẹo đó ra, rồi nhét vào trong túi của La Đan Đan: “Cho anh làm gì, em ăn đi.”

La Đan Đan nhìn Vương Quân, cuối cùng bóc một viên kẹo đặt vào bên miệng anh ta: “Ăn đi.”

Vương Quân vui vẻ ăn kẹo, trong lòng ngọt ngào như ăn mười cân đường.

La Đan Đan nhìn vỏ kẹo trong tay mình, cũng nở nụ cười, cho dù Vương Quân có rất nhiều khuyết điểm, nhưng anh ta cũng thật lòng thương cô.

Bởi vì hành động của An Hi Hạo, mà toàn bộ nhà thanh niên trí thức đều biết chuyện anh đã tìm được đối tượng yêu đương.

Trong lòng Lý Huy cảm thấy chua xót, khi ăn cơm trưa còn cố tình ngồi bên cạnh An Hi Hạo: “Trí thức An, cậu thật sự không cân nhắc đến hậu quả của nó sao?”

Anh ta và Trần Sơn có thể kiên trì đến hiện tại, nhưng trong lòng thực ra vẫn luôn ngóng trông được về lại thành phố.

An Hi Hạo nở nụ cười: “Tôi sợ nhất là hậu quả cô ấy không chấp nhận tôi, nhưng bây giờ nếu đã như vậy rồi, cũng không có gì đáng sợ cả.”

Lý Huy nghe mà trợn mắt nhìn, cuối cùng dùng dằng nửa ngày, vẫn đi theo An Hi Hạo tới căn phòng của anh: “Khụ khụ, vậy cậu có thể nói cho tôi biết, làm thế nào mới khiến con gái vui vẻ được không?”

An Hi Hạo hơi sững sờ, anh quay đầu nhìn về phía Lý Huy: “Trí thức Lý, vừa rồi cậu còn khuyên tôi… bây giờ cậu là đang?”

Vẻ sáng ngời trên gương mặt của Lý Huy hơi ảm đạm đi, sau khi im lặng một lúc, anh ta mới à một tiếng, đáp: “Cô ấy đợi tôi mấy năm rồi, nếu còn đợi thêm nữa… lại nói, về thành phố sao? Ha ha, nói không chừng cả đời này cũng không thể về được.”

An Hi Hạo nhíu mày: “Sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ về thôi, khi quốc gia đang thiếu người tài, kỳ thi đại học khôi phục cũng chỉ là chuyện một sớm một chiều, cho dù chúng ta ở hoàn cảnh nào, cũng đều có thể trở về được, dù là một người, hay là một nhà.”

Anh đã nhìn rõ tình hình hiện tại rồi, sớm muộn gì cũng có một ngày, chỉ có điều…

Lý Huy nhìn An Hi Hạo một lúc, cuối cùng khẽ cười một tiếng: “Được rồi, tôi đang tìm cậu học hỏi kinh nghiệm, ngày đó tôi nói lời làm tổn thương người ta, cô ấy đang đau lòng.”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch