Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 93: Tên thân mật

Chương 93: Tên thân mật

Giây phút nhìn thấy đối phương rơi nước mắt đó, Lý Huy mới biết hóa ra trái tim mình đã sớm bị hâm nóng nhiều năm như vậy rồi, anh ta không nỡ khiến đối phương khóc, cho dù không về được thành phố cũng không thấy đau lòng như khi nhìn thấy cô ấy khóc.

Cũng chính bởi vì nghĩ thông suốt một điểm này, nên Lý Huy mới đưa ra quyết định.

Buổi chiều khi đi làm, Cổ Na hiển nhiên vẫn làm chung với An Hi Hạo, khi hai người nói chuyện, An Hi Hạo nghe thấy cô cứ mở miệng là lại gọi “An Hi Hạo”, khiến anh có hơi không vui.

“Tiểu Na, em có thể gọi anh một cách thân thiết hơn được không?”

Cổ Na ồ một tiếng, cô đứng thẳng người nhìn An Hi Hạo với vẻ hơi oan ức: “Trí thức An?”

An Hi Hạo: “… Tiểu Na…”

Cổ Na ôm mặt mình, gọi thân thiết hơn một chút…

“Hi Hạo?”

An Hi Hạo: “… Anh sẽ nghe lộn thành bà ngoại đang gọi anh mất.”

“Đúng nhỉ, bà ngoại và mọi người đều gọi anh như vậy.”

Cổ Na mím môi, tiếp tục suy nghĩ, An Hi Hạo nhìn bộ dáng nhỏ nghiêm túc của đối phương, không nhịn được mà nói: “Gọi anh là anh Hạo đi?”

“Ồ, anh Hạo?” Cổ Na đột nhiên cười khúc khích: “Em sẽ nghĩ đến chuột mất.”

An Hi Hạo nghe vậy cũng cười: “Vậy thì Hạo ca ca.”

Hạo ca ca, hảo ca ca (anh trai tốt).

Cổ Na đột nhiên nghe hiểu, gương mặt của cô đỏ bừng, trừng mắt nhìn An Hi Hạo: “Không nhìn ra được, con người anh thật xấu xa.”

Hầu kết của An Hi Hạo khẽ nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ của Cổ Na: “Xấu xa sao?”

Anh nghĩ chắc chắn là xấu rồi, bởi vì khi đối diện với cô, anh nghĩ xấu đến tận xương cốt.

Cổ Na dứt khoát quay lưng đi làm việc: “Vẫn là anh Hi dễ nghe hơn, anh Hi, bà ngoại nói buổi tối anh qua nhà em ăn cơm, đừng về nhà thanh niên trí thức.”

An Hi Hạo ngồi xổm xuống, nhìn cô gái nhỏ đang bận rộn, cuối cùng không nhịn được: “Ăn cơm rồi cũng không về được sao?”

Trời ơi!

Cổ Na quay người, vốn cho rằng là một con cừu ấm áp, nhưng không ngờ lại là một con sói ác đầy giảo hoạt.

Cô duỗi tay chọc vào trán của An Hi Hạo, để lại một vết bùn nhạt màu trên làn da trắng nõn, chỉ dạy bằng giọng nói nghiêm túc: “Chúng ta vẫn chưa kết hôn, không thể ở chung.”

An Hi Hạo hơi híp mắt, bắt lấy tay của Cổ Na rồi kéo xuống, anh nắn phần mềm mại trong lòng bàn tay, giọng nói trầm thấp: “Vậy đến khi nào thì chúng mình mới kết hôn?”

Cổ Na hơi sững sờ nhìn An Hi Hạo, hai người lặng lẽ nhìn nhau.

Cảnh tượng này bị Lý Hồng đi đưa nước trà cho người nhà họ Chu để mắt đến.



Cổ Na ngây ngốc đáp lại: “Tình cảm đến rồi, thì kết hôn thôi.” Nhưng nói xong lại cảm thấy không đúng, vì thế vội vàng bổ sung: “Không thể quá gấp được, phải cọ sát nhiều hơn.”

Lỡ như về phương diện tính cách không hợp, thì cũng không có cách nào kết hôn.

An Hi Hạo hiển nhiên nghe ra được ý tứ trong lời nói của cô, anh mỉm cười, nhân cơ hội lại nắm lấy bàn tay của Cổ Na: “Được, không vội.”

Thấy An Hi Hạo cũng tán thành lời nói của cô, Cổ Na nở nụ cười.

Sau khi tan làm buổi chiều, Cổ Na và An Hi Hạo cùng Cổ Hành Lôi đang đợi bọn họ cùng nhau về nhà, trên đường gặp thôn dân quan sát bọn họ, nhưng ba người cũng không để ý đến, nên nói gì thì nói cái nấy, nên đi đâu thì đi đến đấy.

An Hi Hạo lớn lên tuấn tú, nói chuyện cũng thật có duyên, người nhà họ Cổ hoàn toàn bị anh chinh phục.

“Nào nào nào, ăn thêm chút đi.” Bà cụ Cổ không ngừng gắp đồ ăn cho An Hi Hạo: “Sau này không có việc gì thì cứ qua nhà ăn cơm, cháu tuyệt đối đừng khách sáo nhé.”

“Bà ngoại, bà yên tâm, cháu nhất định sẽ tới thường xuyên.”

An Hi Hạo cũng gắp cho bà cụ Cổ mấy đũa, cũng không biết bà cụ Cổ từ nơi nào biết được “đũa chung” gì đó mà người trong thành phố dùng để gắp thức ăn, cho nên buổi tối bà cụ đặc biệt chuẩn bị một đôi đũa dùng để gắp đồ ăn.

Sau khi ăn xong, Cổ Hành Lôi kiên trì cầm hộp dùng cụ bắt đầu điêu khắc, An Hi Hạo thấy vậy mới nói với Cổ Na: “Anh đã chuẩn bị cho anh ba hai bộ dụng cụ điêu khắc, ngày mai anh sẽ đưa đến cho mọi người.”

Cổ Na cũng không khách sáo: “Được ạ, đúng rồi, em có mượn của bác ba em một ít sách, em có hai chỗ không hiểu cho lắm, giúp em giảng một chút nhé thầy An.”

An Hi Hạo bật cười, duỗi tay xoa đầu Cổ Na: “Nghịch ngợm.”

Tuy nói là giảng bài, nhưng An Hi Hạo cũng không vào trong phòng mà Cổ Na ở, mà là đợi Cổ Na mang sách ra ngoài, hai người ngồi ở trong nhà chính thảo luận, bà cụ Cổ và hai người Chương Xuân Hoa đang dán đế giày, ông cụ Cổ ra ngoài tản bộ, Cổ Thành Trung và Cổ Thành Nhân thì lại đang ngồi nói chuyện.

Có lẽ vì sợ quấy rầy đám người An Hi Hạo, nên tiếng nói hai người đều khá thấp.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch