Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 96: Kết hôn

Chương 96: Kết hôn

“Ôi đêm qua kích động đến mức nửa đêm cũng không ngủ nổi, kết quả lần này ngủ thiếp đi còn dậy muộn!”

Lý Đại Yến tay chân luống cuống đi ra khỏi phòng, phía sau bà ấy còn có Cổ Thành Nhân, nhìn thấy quầng thâm dưới mắt hai người, Chương Xuân Hoa biết Lý Đại Yến không nói dối: “Ai nói không phải chứ, tối qua chị chỉ chợp mắt có chút xíu, nếu không phải nằm mơ thấy Hành Phong, nói không chừng chị còn có thể ngủ đến lúc trời sáng luôn ấy chứ!”

Cổ Na đã đi khua Cổ Hành Lôi và Cổ Hành Phong trong phòng bọn họ dậy, trước đây Cổ Hành Phong và Cổ Hành Vũ ở chung phòng, bây giờ Cổ Hành Phong kết hôn, nên cái giường nhỏ của Cổ Hành Vũ cũng được chuyển đến phòng của Cổ Hành Lôi, về phần tủ quần áo và giường lớn trong phòng Cổ Hành Phong, đều là đồ mới mà ông cụ Cổ mời thợ mộc trong thôn làm.

Sau này, khi Cổ Hành Lôi và Cổ Hành Vũ kết hôn cũng sẽ làm như vậy, chỉ có điều khi đó nhà họ Cổ sẽ có khả năng phải sửa thêm nhiều phòng, nếu không sẽ không ở được.

“Anh cả, anh có căng thẳng không?”

Nhân lúc Cổ Hành Phong đang rửa mặt, Cổ Hành Vũ sáp lại gần, cười tủm tỉm hỏi.

Cổ Hành Phong hừ lạnh, đẩy đầu của em trai ra ngoài: “Sau này em sẽ biết thôi.”

Dáng vẻ người từng trải này đã chọc cười Cổ Hành Vũ, anh ta nói thầm với Cổ Na: “Đợi đi, sau này người ta kết hôn rồi, có thể sẽ không còn tự do như chúng ta đâu.”

Cổ Na nhìn anh ta với vẻ hơi ngạc nhiên: “Anh hai, ý của anh là anh không dự định kết hôn sao?”

“Phụt.” Cổ Hành Vũ bật cười: “Nếu anh có suy nghĩ này, vậy bác gái cả của em có thể nuốt sống anh luôn ấy chứ!”

Cổ Na lắc đầu một cách nghiêm túc: “Ăn thịt người là phạm pháp đấy anh.”

Cổ Hành Vũ có hơi cười không nổi, anh ta còn định nói thêm vài câu, thì liếc thấy Cổ Na đang chạy về phía cửa sân với nụ cười rạng rỡ, An Hi Hạo cũng vừa mới vào sân.

“Anh tới rồi.”

Cổ Na vừa nhận kẹo mà An Hi Hạo cho cô, vừa nhét một viên vào miệng trong sự vui vẻ.

“Đến sớm một chút cũng có thể giúp đỡ được nhiều hơn.” An Hi Hạo nhịn xuống khao khát muốn nắn quai hàm của đối phương, cười bảo.

“Hi Hạo tới rồi à! Mau vào đi cháu!” Lỗ tai của bà cụ Cổ ngược lại rất thính, An Hi Hạo trước tiên đưa quà mừng cho Cổ Hành Phong, Cổ Hành Phong giật nảy mình: “Cái này quý giá quá rồi!”

An Hi Hạo tặng cho Cổ Hành Phong một chiếc vé xe đạp.

Tuy rằng bây giờ kết hôn lưu hành tặng ba vật lớn, nhưng phiếu đồng hồ và xe đạp thật sự không dễ kiếm.

Chương Xuân Hoa và bà cụ Cổ nghe thấy động tĩnh thì đi qua, liếc mắt nhìn vào cũng cực kỳ kinh ngạc, nhưng An Hi Hạo lại cười bảo: “Có xe đạp rồi thì khi anh cả nhàn rỗi có thể về thăm nhà.”

Niềm vui tân hôn chính là thời điểm lưu luyến gia đình nhất.

Cổ Na cũng sáp lại gần nói một câu: “Như vậy sẽ rất nhanh có chắt trai cho bà ngoại rồi.”

“Ôi chao, cô gái nhỏ này, sao lại có thể nói loại chuyện xấu hổ như vậy được chứ.” Tuy bà cụ Cổ mắng Cổ Na, nhưng rốt cuộc vẫn có chút động lòng.

“Anh cả mau nhận đi, bây giờ thời gian cũng không còn sớm nữa, chúng ta mau chóng dán câu đối đám cưới lên cửa sân thôi.” An Hi Hạo vừa nói, vừa đặt câu đối kết hôn đã mang tới đây lên mặt bàn trong sân, lúc này, người nhà họ Cổ cũng không nói nhiều, Cổ Na bị phái đi lấy cơm nhão qua để dán câu đối.

Ở nơi này của bọn họ có tập tục, đó chính là khi kết hôn, sẽ dán câu đối đám cưới đã viết sẵn lên cửa nhà chính và cửa sân, câu đối đám cưới này nhất định phải dán vào ngày kết hôn, trong thôn cũng có người viết câu đối đám cưới, nhưng Cổ Na nói An Hi Hạo viết chữ đẹp hơn, vốn đang vui vẻ, nên ông cụ Cổ đã mời An Hi Hạo viết câu đối mừng đám cưới cho Cổ Hành Phong.

“Viết thật đẹp.” Cổ Hành Phong khen ngợi.

Hàng chữ của An Hi Hạo giống như nước chảy, hơn nữa còn có nét bút của riêng mình, so với câu đối đám cưới cứng ngắc được viết ở trong thôn đó, lại dễ nhìn hơn không biết bao nhiêu lần.

Cổ Na nghe thấy người nhà họ Cổ khen An Hi Hạo, lập tức vui vẻ cười toe toét, Lý Đại Yến nhìn thấy mà bật cười ha ha, ngay cả An Hi Hạo cũng không nhịn được mà cười.

Cô gái nhỏ thật sự quá thẳng thắn, không thể che giấu được sự yêu thích đối với anh và cả sự bao che khuyết điểm.

Sau khi dán câu đối kết hôn lên, trời vừa mới sáng, Chương Xuân Hoa bưng bữa sáng lên kêu mọi người ăn vội, mọi người cũng bắt đầu bận việc của mình

Đừng thấy thời gian vẫn còn sớm, nhưng còn phải tính xem bữa trưa có bao nhiêu người tới ăn cỗ, phải chuẩn bị bao nhiêu thức ăn, đám phụ nữ bận rộn việc trong bếp, còn đám đàn ông thì lại chuẩn bị rượu, đồng thời sau khi đến giờ thì đi đến nhà họ Lưu đón dâu.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch