Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 97: Ăn giấm

Chương 97: Ăn giấm

Chương Xuân Hoa làm xong cơm sáng đã bị bà cụ Cổ xua ra khỏi phòng bếp, kêu bà thay quần áo, chuẩn bị đi gặp con dâu với Cổ Thành Trung.

Trước đó không bao lâu người tới tặng quà đã đến, ông cụ Cổ và bà cụ Cổ vội vàng đi tiếp khách, cũng may trong nhà bếp còn có mấy thím trong thôn tới giúp, nếu không thật sự bận đến không ngóc đầu lên nổi.

Nghe thấy tiếng náo nhiệt trong sân, Cổ Na vừa nhặt rau vừa nghĩ ngợi, đợi khi cô và An Hi Hạo kết hôn cũng sẽ làm đến thật náo nhiệt, đáng tiếc ở thời đại này cũng không biết đã có tiệm áo cưới hay chưa, nếu không cô thật sự muốn chụp vài tấm.

Những ngày tháng như vậy qua đi, cô cũng đã gom được không ít gia sản.

“Đang nghĩ gì thế, gọi cô mấy tiếng mà không đáp gì cả.” Một đôi tay cầm một ít rau từ trong rổ lên, đang giúp cô nhặt, Cổ Na hơi nghiêng đầu: “Đan Đan.”

La Đan Đan vừa nhặt rau, vừa cười bảo: “Nhìn cô mặt mày đỏ bừng, có phải đang nghĩ đến hôn lễ của mình hay không?”

Khi chị họ của La Đan Đan kết hôn, cô ta cũng nghĩ ngợi lung tung như vậy, bây giờ về quê, cũng không biết khi nào mới có thể kết hôn nữa.

“Đúng đó, nghĩ tới lại cảm thấy kích động, tôi muốn sinh hai đứa nhỏ, một trai một gái.”

“Ôi trời bé cái giọng một chút.” La Đan Đan nghe thấy thế mặt còn đỏ hơn cả Cổ Na: “Cô không xấu hổ sao?”

“Loại chuyện này không thể xấu hổ, ừm… không, trẻ con là rất quan trọng.” Cổ Na nghiêm túc nói.

La Đan Đan vừa cười vừa trừng mắt nhìn cô, đột nhiên chỉ nghe thấy trong sân ồn ào, cùng với âm thanh khua chiêng gõ trống, đây là sắp đi đón dâu đây mà.

“Đợi đón chị tiểu Phân qua đây rồi, tôi sẽ gọi tiểu Phân là chị dâu.” Cổ Na đem rau đi rửa trong sự vui sướng.

Đón cô dâu cũng không nhanh như Cổ Na nghĩ, đợi gần nửa tiếng, đoàn người Cổ Hành Phong mới trở về, Cổ Na và La Đan Đan đứng ở cửa nhà bếp nhìn ra ngoài, chỉ nhìn thấy Lưu Phân mặc một loại áo trên tương tự với âu phục màu đỏ, cùng một chiếc quần màu xanh, trên mặt thoa chút phấn, gương mặt vốn đỏ, lúc này thật sự gần như mông khỉ.

Mái tóc cũng được búi lên, phía trên còn cài một bông hoa màu đỏ thật to, ồ, đúng rồi, trước ngực Cổ Hành Phong và Lưu Phân cũng cài một bông hoa đỏ thật to.

“Đẹp quá.” La Đan Đan ngưỡng mộ.

Sau khi Cổ Na nhìn đám người Cổ Hành Phong xong, cô bắt đầu tìm An Hi Hạo, cuối cùng cũng trông thấy đối phương ở phía sau, anh đang giúp khênh của hồi môn của Lưu Phân, cho dù nhìn thế nào thì trí thức nam nhà mình cũng cực kỳ ưa nhìn.

Lúc đầu Cổ Na còn vui vẻ, sau đó lại phát hiện ra ánh mắt của đại đa số các cô gái tới ăn cỗ đều dán lên người An Hi Hạo, cô lập tức không vui, nhìn trái nhìn phải, sau khi phát hiện ra có một bình trà, Cổ Na rót một bát, rồi đưa cho An Hi Hạo vừa mới đặt của hồi môn ở cửa phòng.

“Anh Hi, uống chút nước giải khát đi.”

An Hi Hạo mỉm cười, khi nhận bát trà, ngón tay còn lặng lẽ lướt qua ngón tay của Cổ Na, Cổ Na cảm giác được tầm nhìn phía sau lập tức bớt đi nhiều, sau đó ưỡn thẳng ngực, nhìn đi, đây là của cô đấy nhé!

“Chậc, bất công như vậy sao? Cậu ấy có, còn anh và Hành Lôi chỉ nhìn đến khát khô thôi sao?”

Một giọng nói nghe như ăn giấm từ bên cạnh truyền đến, Cổ Na quay sang, chỉ thấy Cổ Hành Vũ và Cổ Hành Lôi đang nhìn hai người bọn họ.

“Anh vẫn còn uống được nữa ư? Em vừa nhìn thấy anh và anh ba uống mấy bát nước rồi cơ mà.” Cổ Na khó hiểu.

Để mọi người được uống nước, Cổ Thành Nhân đặc biệt mượn người trong thôn mấy ấm trà qua đây, mấy người nhà họ Cổ đặt ấm ở nơi bắt mắt, nên khát thì cứ uống.

Cổ Hành Lôi đỏ bừng mặt, Cổ Hành Vũ ngược lại rất tự nhiên: “Cái đó sao so được? Đây chính là tự tay em rót, ngọt hơn chứ.”

Cổ Na thở dài một hơi, lắc đầu với vẻ mặt “thật đúng là đứa trẻ không chịu lớn”, khi đang định đi rót nước, thì An Hi Hạo không biết từ khi nào đã đi rót hai bát nước bước qua, lần lượt đưa cho hai ông anh trong bụng toàn là nước trà.

“Anh hai, anh ba, uống nước mà em rót đi, xem có ngọt hay không?”

Rõ ràng là vẻ mặt tươi cười, nhưng Cổ Hành Vũ và Cổ Hành Lôi lại cảm thấy sau lưng ớn lạnh, nhịn da gà da vịt nổi lên, hai người run rẩy uống hết bát nước đầy.

“No quá.” Cổ Hành Lôi không nhịn được mà nấc một cái.

Cổ Hành Vũ cũng xoa bụng: “Cơm trưa sợ là không ăn nổi rồi.”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch