Trước cơm trưa, Cổ Hành Phong và Lưu Phân kính trà cho vợ chồng Cổ Thành Trung và vợ chồng bà cụ Cổ, khi ăn cơm trưa, cũng gọi người tới ngồi vào bàn, bởi vì bàn bên ngoài thực sự quá đầy rồi, nên Cổ Na cũng không đi ăn, mà là trực tiếp ăn ở dưới bếp với đám người Lý Đại Yến, đang ăn, thì Lý Đại Yến đột nhiên cười hứng thú, bảo: “Tiểu Na, đi gắp thức ăn cho Hi Hạo đi.”
Cổ Na nghi ngờ ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một người đàn ông hơi mỉm cười đứng ở trước cửa nhà bếp, tuy trong tay cầm một cái bát, nhưng nhìn vẫn rất đẹp mắt.
Cổ Na nuốt thức ăn trong miệng, chạy tới trước mặt An Hi Hạo: “Sao anh không vào ăn?”
Sau khi An Hi Hạo nhìn trong bát của Cổ Na toàn là thịt, ý cười càng sâu hơn: “Anh tìm một lúc lâu cũng không thấy em đâu, nên ăn không nổi.”
Ba chữ cuối cùng chỉ có hai người có thể nghe được.
Cổ Na vui vẻ tìm một chiếc ghế gỗ cho An Hi Hạo, rồi lại thêm đồ ăn cho đối phương, hai người cứ ngồi như vậy, vừa ăn vừa nói chuyện.
Cổ Na hỏi đều là những chuyện đã xảy ra khi An Hi Hạo đi theo Cổ Hành Phong đi đón dâu, hai người một người hỏi một người đáp, cực kỳ hòa hợp.
Trong sân có mấy bàn có thể nhìn vào cô gái ở trong bếp, khẩu vị lập tức giảm nhiều, thầm nghĩ trí thức An này thoạt nhìn hiền lành không nói, lại còn rất chung tình, đối xử tốt với cô gái đó của nhà họ Cổ như vậy.
An Hi Hạo mới ăn được một nửa, lại bị Cổ Thành Trung phát hiện ra không thấy anh đâu, kéo đi mất, sao có thể để anh trốn ở dưới bếp ăn cơm được, Cổ Na đã ăn xong, cho nên cũng đi qua góp vui, còn cùng với An Hi Hạo kính rượu vợ chồng Cổ Hành Phong.
Tiết mục quan trọng nhất vào buổi tối là đêm động phòng hoa chúc.
Cổ Na xoa tay, muốn đi theo mấy thằng nhóc Cổ Hành Vũ cùng qua đó nghe ngóng động tĩnh ở tân phòng, kết quả lại bị An Hi Hạo kéo thẳng ra sân, dẫn đến rừng trúc nhỏ.
“Em muốn đi nghe sao?”
Sau khi nhìn thấy trên gương mặt của Cổ Na tràn đầy vẻ thất vọng, An Hi Hạo ôm vai cô, một tay vỗ nhẹ lên gương mặt của cô, trầm giọng hỏi.
Cổ Na chỉ cảm thấy vai mình bị giữ có hơi chặt, trái tim cũng đập nhanh hơn: “Thì, thì em tò mò thôi mà.”
“Có gì hay mà tò mò chứ?”
Hơi thở của An Hi Hạo truyền tới bên tai của Cổ Na, Cổ Na không nhịn được mà rụt cổ, kết quả người lại bị An Hi Hạo ôm tới: “Thì, em chỉ muốn biết bọn họ đang làm gì thôi.”
“Muốn biết thì hỏi anh, anh không chỉ có thể nói cho em mà còn có thể dạy em nữa kìa.”
Vừa dứt lời, Cổ Na đã cảm giác được một bàn tay hơi lạnh nâng cằm mình lên, còn chưa nhìn rõ gương mặt của An Hi Hạo, thì đôi mắt của đối phương đã đột nhiên phóng to trước mắt mình, sau đó trên môi nóng hổi.
…
Mềm mại, lại hơi ấm áp.
Đầu của Cổ Na hỗn loạn, suy nghĩ rối loạn, đột nhiên cô cảm thấy eo hơi thắt lại, một bàn tay to đang giữ cô thật chặt, ép sát vào lòng của người trước mặt, dưới sự kinh hãi, cô hơi mở miệng, sau đó chỉ nghe thấy một tiếng cười trầm thấp, tiếp đó có gì đó chui vào trong miệng cô…
An Hi Hạo buông môi Cổ Na ra với vẻ lưu luyến không nỡ, còn khẽ mổ vào khóe môi cô như làm kỷ niệm, Cổ Na thở hổn hển vài hơi, sau đó duỗi tay bám vào bả vai của An Hi Hạo: “Anh muốn làm em ngạt chết sao.”
An Hi Hạo lại thấp giọng cười, anh tựa lên trán của Cổ Na, đôi mắt nhìn đối phương: “Mũi dùng để làm gì hả em?”
“Để ngửi đồ.” Cổ Na đáp mà không hề do dự.
“Không, tác dụng lớn nhất của nó là dùng để hít thở.” An Hi Hạo nâng tay nhéo chóp mũi của Cổ Na, Cổ Na nhịn cơn ngứa ngáy, dùng cái trán cọ lại đầu của An Hi Hạo, trong lòng tràn đầy ấm áp.
Hai người yên lặng ôm nhau, cho dù trong rừng trúc cũng không ấm áp, thì hai người cũng không cảm thấy lạnh.
Sau khi dính lấy nhau đủ rồi, Cổ Na trở về nhà họ Cổ trong sự vui vẻ, lại phát hiện ra Cổ Hành Lôi và Cổ Hành Vũ đang đứng ở cửa sân, túm lại với nhau nhỏ giọng thì thầm, cửa nhà chính đã đóng, bên trong thi thoảng lại truyền ra vài tiếng của bà cụ Cổ, cô lại ngẩng đầu nhìn về tân phòng của Cổ Hành Phong, lúc này đã tắt đèn.
“Sao vậy ạ?” Cổ Na sáp lại bên cạnh hai anh em và hỏi.
Nghe giọng nói của bà cụ Cổ hình như có hơi tức giận.
Cổ Hành Vũ chỉ vào phòng của Cổ Thành Lễ: “Chú ba đang bị ông nội và bà nội mắng đó.”
“Ồ? Tại sao?”
Cổ Na có hơi kinh ngạc, Cổ Thành Lễ đặc biệt xin nghỉ trở về giúp chuyện vui của cháu trai, sao tối rồi còn bị mắng nữa?