“Còn có thể là gì được nữa.” Giọng nói của Cổ Hành Vũ đè thấp đến cực điểm: “Thím ba nói sắp sinh nên không về, thế này cũng thôi đi, Cổ Hành Thiến và người nhà họ Vương cũng không một ai về nốt.”
Cổ Hành Thiến là con gái của Cổ Thành Lễ và Vương Ngọc Hoa, năm nay mười lăm tuổi.
“Nói trắng ra thì chính là thím ba coi thường nhà quê chúng ta, nên không muốn về.” Cổ Hành Lôi hiếm khi mang vẻ mặt tức giận như vậy.
“Đi đi đi, con muốn đi thì đi đi! Dù sao con, con cũng là người nhà họ Vương rồi.”
Đột nhiên, cửa nhà chính bị đẩy mở, Cổ Thành Lễ lảo đảo một cái, bị bà cụ Cổ đẩy ra ngoài, Cổ Thành Trung và Cổ Thành Nhân vội vàng đỡ ông ta.
Cổ Na liếc mắt nhìn tân phòng, bèn chạy bước nhỏ tới đỡ bà cụ Cổ: “Bà ngoại, bà đừng tức giận, hôm nay là ngày tốt của anh cả và chị dâu tiểu Phân, bà phải vui chứ!”
Bà cụ Cổ đang tức lộn ruột, lúc này nghe thấy Cổ Na nói như vậy, lại liếc nhìn về phía tân phòng, lập tức duỗi tay vả vào miệng mình một cái, sau đó trừng mắt nhìn Cổ Thành Lễ với vẻ hung dữ, kéo ông cụ Cổ trở về phòng.
“Em ba, em cũng đừng nóng, mẹ…”
Cổ Thành Trung nhíu mày, mở miệng nói, nhưng còn chưa nói xong đã bị Cổ Thành Lễ ngắt lời: “Em biết, là em, là em đã khiến mẹ buồn lòng.”
“Em ba, đã muộn như vậy rồi, đừng về nữa, ở lại nhà đi.” Cổ Thành Nhân khuyên nhủ.
Cổ Thành Lễ lắc đầu, nhìn bóng đêm ở bên ngoài, lẩm bẩm: “Phải về, phải về thôi.”
Sau khi Cổ Thành Lễ đi, người trong nhà cũng tự về phòng mình ngủ, Cổ Na nắm chăn, trong đầu toàn là cảnh tượng An Hi Hạo ôm cô lặng lẽ nói chuyện trong rừng cây nhỏ.
Ôi! Sao bạn đời tương lai của mình lại biết chọc người như vậy chứ!
Ừm, phải đối xử tốt với anh ấy, đừng đánh mất.
Nghĩ rồi lại nghĩ, Cổ Na chìm vào trong giấc ngủ say, mà An Hi Hạo ở nhà thanh niên trí thức thì lại vừa mới tắm nước lạnh xong.
“Hôm nay lạnh như vậy, cậu cũng không sợ lạnh sao?” Bạn cùng phòng nhìn An Hi Hạo hỏi.
An Hi Hạo liếc mắt nhìn nửa thân dưới của mình với nụ cười khổ: “Không còn cách nào.”
Sáng ngày hôm sau, Lưu Phân và Cổ Hành Phong mang theo vẻ ngại ngùng đứng ở trong nhà chính, chính thức gọi mọi người, Cổ Na cứ mở miệng là một tiếng chị dâu tiểu Phân, khiến Lưu Phân vốn ngại ngùng cũng từ từ thích ứng.
Sau khi ăn xong cơm sáng, Cổ Na và đám người An Hi Hạo qua đây giúp đỡ trả lại ấm trà, bát đũa và bàn ghế nên trả lại, bận rộn như vậy cũng đến buổi chiều.
“Mệt không?” An Hi Hạo nhìn cánh tay nhỏ của Cổ Na và hỏi.
Cổ Na lắc đầu: “Mấy việc này cũng nhẹ nhàng như vậy, sao mà làm em mệt được.” Nói xong còn có hơi kiêu ngạo.
An Hi Hạo không nhịn được mà nâng tay xoa đầu Cổ Na: “Sáng mai em lên huyện thành không?”
Đôi mắt của Cổ Na sáng ngời: “Được ạ! Gọi cả chị dâu tiểu Phân và anh cả đi cùng!”
Cổ Hành Phong còn hai ngày nghỉ, hôm nay Cổ Hành Vũ ăn xong cơm trưa đã trở về thị trấn.
“Được, nhưng sau khi đến huyện thành, chúng ta phải tách khỏi bọn họ.” Nói xong, An Hi Hạo nhanh chóng sáp tới trước mặt Cổ Na, hôn một cái lên mặt cô: “Anh muốn đưa em đi dạo.”
Gương mặt của Cổ Na đỏ bừng: “Vâng.”
Buổi tối, Cổ Na nói chuyện mình muốn cùng đám người An Hi Hạo lên huyện thành với đám người bà cụ Cổ, bà cụ Cổ vừa nghe đi cùng còn có vợ chồng Cổ Hành Phong, không nói hai lời mà đồng ý, thậm chí còn nhét cho Cổ Na năm đồng tiền, Cổ Na hiển nhiên không nhận, cho dù bà cụ Cổ nói đó là tiền mẹ cô để lại cho cô.
Vừa nghĩ đến sắp lên huyện thành, Cổ Na hưng phấn đến mức nửa đêm mới ngủ được.
Ngày hôm sau, sau khi nghe thấy tiếng cửa mở của đám người Lưu Phân ở đối diện, cô lập tức trở mình tỉnh dậy.
“Dậy rồi sao? Chị đang định gọi em đây.” Lưu Phân hà hơi vào tay, cười với Cổ Na.
Cổ Na nhìn trời, lúc này trời còn chưa sáng, vẫn còn chút sương: “Chị dâu tiểu Phân, chị cũng phải mặc nhiều vào một chút.”
Cơ thể của cô tốt nên không sợ lạnh, nhưng cơ thể của Lưu Phân cũng không tốt bằng cô.
Lưu Phân duỗi tay tới kéo cổ áo của Cổ Na lên nhìn một chút: “Chị đây mặc đến ba áo, rất ấm rồi, em mặc thêm chút đi.”
Sau khi ăn đơn giản chút gì đó, ba người định xuất phát, khi sắp đến cửa sân, Cổ Na lại đột nhiên dừng bước chân, nhìn về phía Cổ Hành Phong: “Anh cả, anh nhớ mang cả phiếu xe đẹp nữa đó, lần này lên huyện thành thuận tiện mua xe về luôn.”
Cổ Hành Phong vỗ đầu: “Chậc! Anh quên mất, anh đi lấy ngay đây!”
Lưu Phân giật mình: “Phiếu đó cũng không dễ kiếm đâu.”
Cổ Na cười tủm tỉm: “Đúng vậy.” Ai kêu bạn đời tương lai của cô lại lợi hại như vậy chứ.