Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thế Tử Thực Hung

Chương 22: Trời ạ ~

Chương 22: Trời ạ ~


Nhớ đến nhiệm vụ Lục phu nhân giao phó, Hứa Bất Lệnh có chút đau đầu, y ném bản thảo thơ sang một bên:

"Mua không được bài nào hay sao? Bài như "một từ đóng Trường An" chẳng hạn?"

Lão Tiêu vuốt ve cây gậy, liếc mắt: "Tiểu vương gia, đừng nói là "một từ đóng Trường An", có bản lĩnh che lấp cả Quốc Tử giám thì người ta đã không bán thơ kiếm bạc. Bằng không thì chính ngươi viết hai bài vậy?"

Hứa Bất Lệnh suy nghĩ một chút, cũng chỉ có biện pháp này. Lão Tiêu năm trước đã đưa y từ trong núi thây biển máu ra, không có gì phải đề phòng, y liền nâng bút mài mực, viết vài câu trên tuyên chỉ.

Lão Tiêu biết Hứa Bất Lệnh sau khi bệnh nặng thì đầu óc nhanh nhạy, nhưng làm thơ từ thì chưa từng thấy, lúc này y rướn cổ lên, theo nét bút chậm rãi nhắc:

"Trong lúc say khêu đèn xem kiếm, tỉnh mộng thổi kèn liền doanh... Giải quyết xong chuyện thiên hạ của quân vương, thắng được danh tiếng khi còn sống. Đáng thương tóc bạc sinh! ... Không được không được..."

Hứa Bất Lệnh sững sờ, quay đầu: "Tại sao không được? Ta năm nay mười tám, rõ ràng không viết ra được bài thơ này."

Thi từ cũng không phải đơn giản là đắp lên những từ ngữ trau chuốt, không có lịch duyệt nhìn thấu nhân sinh vạn vật thì căn bản không viết ra được cái cảm giác tang thương đại khí này.

Hứa Bất Lệnh muốn người khác nhìn ra y đang "trộm thơ" thì tự nhiên là phải viết loại thơ không tương xứng với tuổi trẻ. Y thấy, bài thơ này hoàn toàn không có vấn đề gì.

Nhưng lão Tiêu lại lắc đầu, thành thật nói: "Tiểu vương gia, Hứa lão tướng quân chinh chiến cả đời. Ngươi viết mấy câu này, có thể là nhớ lại tiên tổ, đám văn nhân kia nếu nghĩ đến chỗ này, sẽ cho rằng bài thơ này đúng là do ngươi viết."

Hứa Bất Lệnh nhíu mày, ngược lại là quên mất chuyện này. Y nghĩ nghĩ, lại nâng bút viết:

"Dây leo khô cây già quạ đen... Cầu nhỏ nước chảy nhà... Cổ đạo gió tây sấu mã... Mặt trời chiều ngã về tây, đoạn trường nhân tại chân trời..."

Hứa Bất Lệnh viết xong, y nhíu lông mày: "Bài này không thành vấn đề chứ? Ta đường đường là phiên vương thế tử, không thể nào có cảnh ngộ thê thảm như vậy."

Lão Tiêu nhíu mày đánh giá vài lần, lộ ra vài phần cảm khái: "Năm trước khi nằm trong sông Vị, ta cõng thế tử điện hạ trốn trốn tránh tránh chạy trốn tới Trường An, cảnh tượng trên đường, quả thật rất giống với bài thơ này..."

Hứa Bất Lệnh lông mày nhíu chặt, lần đầu tiên y phát hiện chép thi từ cũng khó như vậy.

Thi từ y cũng không nhớ rõ bao nhiêu, suy nghĩ một vòng, chỉ có thể nâng bút viết xuống:

"Mười năm sống chết cách xa nhau, không suy nghĩ, tự khó quên. Ngàn dặm cô mộ phần, không chỗ lời nói thê lương..."

Lão Tiêu nghiêm túc nhìn những nét chữ tinh tế trên tuyên chỉ, trong mắt hiện lên vài phần tiêu điều, y đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Hứa Bất Lệnh:

"Tiểu vương gia, vương phi mười năm trước vì chuyện "Thiết ưng săn hươu" mà buồn bực sầu não qua đời, không ngờ ngươi còn để trong lòng..."

Ba ——

Hứa Bất Lệnh vỗ bút lông xuống bàn, xòe tay ra vô cùng bất đắc dĩ: "Đây không phải ta viết, ta chép. Đến cả ngươi còn không gạt được, làm sao lừa được đám văn nhân kia?"

Lão Tiêu thét dài thở dài, nhìn Hứa Bất Lệnh với ánh mắt mang vài phần vui mừng, tựa như nhìn một tiểu hài tử, rốt cuộc đã trưởng thành thành một nam nhân có thể một mình gánh vác mọi việc.

Hứa Bất Lệnh không lời nào để nói, y ngồi trước thư án khổ tư rất lâu, mới một lần nữa nâng bút, viết xuống:

"Gió trụ trần hương hoa đã hết, ngày muộn mệt mỏi chải đầu. Cảnh còn người mất mọi chuyện nghỉ, muốn nói nước mắt trước lưu..."

Lão Tiêu hai mắt tỏa sáng, y ghé vào bên cạnh quan sát tỉ mỉ vài lần: "Ừm... Bài từ này không giống như nam nhân viết, nghe qua chính là một nữ tử đáng thương đã trải qua gian nan vất vả, không nơi nương tựa... Người bình thường không viết ra được..."

"Vậy thì bài này, ta cũng không tin bọn họ cũng không nhìn ra là ta chép..."

...

—— ——

Bên ngoài căn phòng.

Mắt hạnh của Tùng Ngọc Phù trợn tròn xoe, nàng gắt gao che miệng, như thể vừa phát hiện một kho báu, đầy mắt đều là chấn động.

Trời ạ ~

Tiện tay thành từ, phong cách quỷ biện.

Lão tướng sa trường, người xa quê nghèo túng, văn nhân thương cảm, oán phụ khuê phòng...

Đủ loại nhân vật chuyển đổi không chê vào đâu được, tựa như y thật sự đã tự mình trải qua, không tìm ra nửa điểm sai sót.

Cái bản lĩnh thi từ này, không phải người tầm thường!

Lông mày Tùng Ngọc Phù không ngừng run rẩy, nàng hận không thể lập tức xông vào xem những bài thi từ đó.

Đáng tiếc đầu nàng vừa khởi động, nàng lại ngừng lại.

Theo lời của Hứa thế tử vừa rồi, y không muốn nổi danh, hơn nữa còn muốn mang tiếng xấu "trộm thơ".

Mặc dù không rõ ý đồ làm như vậy là gì, nhưng Hứa thế tử có phải trộm thơ hay không, nàng há lại không biết sao?

Tùng Ngọc Phù xuất thân từ thư hương môn đệ, phụ huynh nàng đều là đại nho, há có thể ngồi nhìn người có thật tài học mà danh tiếng bị quét sạch.

Hiện tại nếu nàng đi vào, Hứa thế tử biết nàng nghe lén, y khẳng định sẽ không đi thi thơ hội.

Vậy thì...

Tùng Ngọc Phù khẽ nheo mắt lại, trong đôi mắt sáng lấp lánh của nàng, hiện lên vài phần xảo quyệt...

-------

Vô tình cầu phiếu người máy!



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch