Thế như kỳ bàn, nhân như tử tốt.
Miếu đường ngươi lừa ta gạt, giang hồ yêu hận tình cừu, chợ búa hỉ nộ ai lạc, hết thảy chỉ là từng quân cờ đơn giản, trên bàn cờ đan xen xâu chuỗi, bắn ra vài tia lửa sáng.
Chiêu Hồng năm đó, trên phố lưu truyền tin đồn các phiên vương rình mò long ỷ kim điện. Hoàng Đế triệu các lộ phiên vương thế tử vào kinh cầu học, quả thật là hạt nhân trọng yếu.
Hứa Bất Lệnh thân là Túc vương thế tử, dưới chân thiên tử, vốn nên thận trọng từ lời nói đến hành động, “giấu dốt tự ô”.
Kết quả…
Quần chúng: “Hứa thế tử tài đức vẹn toàn, quả thật ‘một khi cất tiếng liền kinh người’.”
Hứa Bất Lệnh: “Ta không phải, đừng nói bừa.”
Quần chúng: “Hứa thế tử tính toán chu toàn, có đại tài bình định thiên hạ.”
Hứa Bất Lệnh: “Ta không có, câm miệng.”
Quần chúng: “Hứa thế tử văn thao vũ lược, chính là trị thế năng thần, loạn thế chi—”
Hứa Bất Lệnh: “Các ngươi TM…”