Nữ bộ khoái Chúc Mãn Chi, với ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin, đứng bên ngoài quan sát tất cả những gì đang diễn ra.
Nàng vừa đến kinh thành không lâu, mấy ngày nay vẫn luôn theo dõi từ quán trà bên ngoài Phúc Mãn Lâu, tiện thể nghe vị thuyết thư tiên sinh với cái miệng đầy lời thô tục kể chuyện xưa, vì thế nàng hiểu rất rõ về cái tên “Hứa Bất Lệnh”.
Nào là “cướp nam nhân giật nữ nhân”, “ép người lương thiện làm vợ”, “cướp đoạt phụ nhân đã có chồng”, vân vân và mây mây.
Hình tượng Hứa Bất Lệnh trong tâm trí nàng, chính là một tên sắc phôi hoàn khố với những việc ác không đếm xuể.
Nhưng nàng vạn vạn không ngờ, lại có thể nhanh chóng gặp gỡ Hứa Bất Lệnh, hơn nữa còn là theo cách này.
Mặc dù có phần ngang ngược tàn nhẫn, nhưng trong mắt nàng, Hứa Bất Lệnh giết người lại là danh chính ngôn thuận.
Võ nghệ thông thần, phong hoa tuyệt đại, ghét ác như cừu, người thẳng thắn ít lời…
Chúc Mãn Chi gần mười sáu tuổi đứng tại cửa ra vào Phúc Mãn Lâu, nhìn theo bóng lưng của hắn đang dần dần bước đi, tay cầm bầu rượu, ấn tượng này, e rằng cả đời nàng cũng không thể quên được…
-----
“Tiểu vương gia, tiểu cô nương này ắt hẳn đã ghi nhớ ngươi. Chờ khi ngươi hết cấm túc, ta sẽ sắp xếp một cuộc gặp gỡ tình cờ, ngươi cứ tùy tiện nói vài lời tâm tình, mọi chuyện liền thành công một nửa…”
Trên đường phường, Lão Tiêu đi bên cạnh Hứa Bất Lệnh, nói về những sắp xếp tiếp theo.
Hứa Bất Lệnh vừa rồi vận động quá nhiều, hàn độc trong cơ thể phát tác, hắn không ngừng rót rượu để đè nén nỗi khổ vạn kiến phệ tâm. Tuy nhiên, so với kết quả đạt được, chút đau khổ này vẫn đáng giá.
Hôm nay giết người giữa đường, sáng mai ắt hẳn sẽ có vô số sớ tấu vạch tội bay đến bàn ngự án của Hoàng đế.
Hoàng đế chắc chắn sẽ không vì chuyện nhỏ nhặt này mà làm gì hắn, nhưng để trấn an Ngự sử ngôn quan, một lời răn dạy cùng nửa tháng cấm túc là điều không thể tránh khỏi.
Nghĩ đến có thể thanh tịnh vài tháng, Hứa Bất Lệnh khẽ thở phào, cầm bầu rượu lên uống một ngụm:
“Chuyện của Chúc Mãn Chi cứ từ từ rồi sẽ đến. Hôm nay ra ngoài gây sóng gió một phen, nhiều lắm thì bị quản thúc một thời gian ngắn, đỡ cho Lục dì lại thúc giục ta ra ngoài gây họa… Ừm… Ngươi hãy đi mời một đám thuyết thư tiên sinh, trắng trợn tuyên truyền chuyện ta hôm nay hành hung giữa đường, cắt câu lấy nghĩa, tốt nhất là khoa trương một chút, ví dụ như:
Kinh hãi! Túc vương Thế tử lại có thể làm ra chuyện này giữa đường…
Nam nhân rơi lệ, nữ nhân khóc than, rốt cuộc Trường An thành đã xảy ra chuyện gì…
Giữa đêm, Câu Lan kỹ viện truyền đến tiếng kêu sợ hãi, hóa ra Thế tử điện hạ…”
Cái gọi là giấu dốt tự ô (che giấu tài năng tự làm ô danh), nói trắng ra là tự mình bôi nhọ thanh danh, lấy hình tượng “kiến thức thiển cận, bên ngoài tô vàng nạm ngọc nhưng bên trong mục nát” để giao thiệp với người. Làm điều này không khó, cái khó là làm cho người ta tin tưởng, làm cho vị nhân vật trong hoàng cung kia tin tưởng.
Lão Tiêu nghe Hứa Bất Lệnh trôi chảy giảng giải, liên tục gật đầu giơ ngón cái lên: “Thế tử điện hạ quả nhiên tâm tư kín đáo, những chuyện thêu dệt vô cớ này truyền đi, qua mấy ngày ắt hẳn sẽ khiến dân chúng phẫn nộ, Lục phu nhân nghĩ đến cũng sẽ vui mừng.”
“Đó là điều đương nhiên…”
Trong lúc nói chuyện, hai chủ tớ dần dần bước đi.
Mà trong khi đó, tại một gian y quán ở phường Đại Nghiệp, Công Tôn Lộc đang nằm trên giường bệnh, mặt hắn gần như sưng vù như đầu heo, gian nan mở miệng: “Phụ thân, chuyện hôm nay phải làm sao đây?”
Công Tôn Minh sắc mặt âm trầm, chắp tay sau lưng đi đi lại lại:
“Phúc Mãn Lâu là sản nghiệp của Chu Mãn Long ở Hổ Đài Nhai. Chu Mãn Long vốn luôn có chút hiếu kính với vi phụ, đáng lẽ ra vi phụ nên chăm sóc hắn một phần. Nhưng hôm nay hai đồ đệ của hắn bị giết, cửa hàng bị tịch thu, chỉ là vì không may đụng phải Túc vương Thế tử, chỉ có thể trách hắn vận rủi, không trách chúng ta được.”
Công Tôn Lộc khẽ gật đầu: “Chuyện muối lậu liên lụy quá lớn, hôm nay Lang Vệ của Tập Trinh ty lại có mặt, cưỡng ép ép cung, ắt hẳn sẽ bị đám chó dại Tập Trinh ty kia cắn một cái, vậy phải giao phó thế nào?”
“Còn có thể bàn giao thế nào, đành phải bỏ xe giữ tướng thôi.”
Công Tôn Minh chắp tay sau lưng dừng bước, khẽ thở dài: “Hãy nhắn lời cho Chu Mãn Long, bảo hắn tự tìm vài kẻ đứng ra gánh tội. Ngày mai chúng ta sẽ dẫn người đến bắt, chuyện này coi như cho qua.”
Công Tôn Lộc khẽ gật đầu, lại khe khẽ hừ một tiếng: “Nếu không phải trùng hợp đụng phải Hứa Bất Lệnh, thì làm sao lại không thể ép được bọn chúng… Đường đường là phiên vương Thế tử, coi kỷ luật như không mà giết người giữa đường, lại còn giết cả Ngự Lâm quân đang chấp pháp theo luật, phụ thân nếu không nhân cơ hội vạch tội hắn một bản, thật khó mà giải mối hận trong lòng con…”
Công Tôn Minh nhướng mày: “Ngươi hận thì có ích lợi gì? Có thể làm khó dễ Hứa Bất Lệnh sao? Ở kinh thành làm quan, ai mà chẳng từng bị con em vương hầu làm cho ghê tởm? Nếu đều theo ý nghĩ của ngươi, không chừng ngày nào sẽ bị người giữa đường làm thịt.”
Công Tôn Lộc nghe thấy lời này, liền biết bữa tát tai hôm nay mình chịu là vô ích, có chút nổi nóng:
“Hứa Bất Lệnh trùng hợp gặp Lang Vệ phá án, ra tay tương trợ không có gì đáng trách, nhưng chuyện giấu giếm thân phận mượn cơ hội giết người cũng là sự thật. Bẩm báo chi tiết đều đủ cho hắn một trận rắc rối, còn có thể che lấp cho hắn sao?”
Công Tôn Minh nhíu mày đi đi lại lại, suy tư một lát: “Người làm quan không thể tính toán cái lợi hại tạm thời. Vi phụ bẩm báo chi tiết nhiều nhất cũng chỉ khiến Hứa Bất Lệnh bị cấm túc vài ngày, rồi lại kết thù với nhau… Hứa Bất Lệnh là con trai độc nhất của Túc vương, ngày sau ắt hẳn sẽ kế thừa vương vị. Giữ một mối tình hương hỏa thì ngày sau luôn có thể dùng tới…”
“Phụ thân có ý gì?”
“Ừm… Cứ nói án buôn bán muối lậu ở Phúc Mãn Lâu là do Thế tử Hứa tình cờ đi dạo gặp phải, rồi cung cấp tin tức cho Tập Trinh ty. Hắn vốn không muốn ra mặt, nhưng vì Lang Vệ làm việc bất lợi bị người làm khó dễ, nên mới không thể không hiện thân giúp Lang Vệ giải vây…”
“À?! Cái này… Cứ như vậy, công lao phá được đại án muối lậu chẳng phải sẽ hoàn toàn thuộc về Hứa Bất Lệnh sao? Nếu Hứa Bất Lệnh không thừa nhận…”
Công Tôn Minh nhướng mày, một mặt tỏ vẻ “tiếc thay rèn sắt không thành thép”:
“Chuyện tốt danh mãn Trường An như thế này, Thế tử Hứa ắt hẳn sẽ không thừa nhận, đó gọi là khiêm tốn. Trong lòng hắn tự nhiên sẽ ghi nhớ cái tốt của vi phụ…
… Ở kinh thành làm quan, phải biết nhìn xa trông rộng…”