Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiên Giả

Chương 85: Tam nhân thành hổ (1)

Chương 85: Tam nhân thành hổ (1)





Ngay khi trông thấy Trần Uyển, đám ba người Khôn Đồ sững sờ, người ngây ra như tượng đứng nguyên tại chỗ.

Trần Uyển cũng lộ rõ vẻ sững sờ pha chút bất ngờ không kịp chuẩn bị.

Thấy phản ứng của Trần Uyển là kinh ngạc chứ không phải phẫn nộ, Khôn Đồ lập tức đổi sắc mặt, tỏ vẻ ngạc nhiên, vui mừng kêu lên:

“Trần Uyển sư muội, chúng ta cuối cùng cũng tìm được người!”

“Các ngươi đang tìm ta?” Trần Uyển thấy gã tới gần, vô thức lùi về sau một bước, nghi ngờ hỏi.

Lời nàng vừa dứt, Viên Minh cũng vọt ra theo, gấp giọng nói: “Cẩn thận chút, đừng tới gần.”

“Thú nô ti tiện, dám ám hại bắt cóc đệ tử Bích La Động ta, quả thực gan to bằng trời, ngươi có biết tội của mình không!” Ngay lúc vừa thấy Viên Minh, trong mắt Khôn Đồ bắn ra sát cơ, lập tức lớn tiếng trách mắng.

Thời điểm tiếng trách mắng vang lên, cả Trần Uyển, Viên Minh, thậm chí Ba Đạt, Ương Thiền đều sững người, tựa hồ không ai ngờ được Khôn Đồ sẽ nói ra những lời này.

Ương Thiền lập tức phản ứng kịp, bồi thêm: “Trần Uyển sư muội, ngươi không sao chứ? Tiện nô kia có làm ngươi bị thương không?”

Nghe câu này xong, Trần Uyển nhíu mày, trong mắt lóe lên vẻ do dự.

“Đừng tin lời ma quỷ của bọn chúng, chớ quên ngươi làm sao mà trúng độc?” Viên Minh vội lên tiếng nhắc nhỏ.

“Trần Uyển sư muội, kẻ này cấu kết với một thú nô khác, dùng độc rút từ trên người hung thú chuốc chúng ta, mưu đồ bất chính. May mắn Ba Đạt sư đệ phát hiện, chúng ta mới không bị trúng độc hết.” Khôn Đồ lập tức kể lể.

Ương Thiền cùng lập tức lên tiếng bổ sung: “Đúng vậy, chúng ta đã diệt sát thú nô kia, còn kẻ này nhân lúc ngươi hôn mê liền ôm ngươi bỏ chạy, ta phái hỏa mãng đuổi theo để cứu viện, kết quả…”

Ả nói được nửa chừng, đánh mắt nhìn qua phía Ba Đạt, ra hiệu cho y cũng nói gì đó thêm.

“Trần Uyển sư tỷ, sau khi ngươi bị bắt đi, chúng ta không hề từ bỏ, một mực tìm kiếm ngươi, may là ngươi không có việc gì.” Ba Đạt phản ứng chậm một nhịp, lập tức gật mạnh đầu nói.

Đợi ba kẻ này ta một lời, ngươi một câu xong, Trần Uyển cũng có chút hoang mang.

Khi nàng tỉnh lại đã là lúc đang chạy trốn trong thông đạo, ngoài hỏa mãng đuổi theo sau thì nàng chẳng thấy gì khác, trước mắt lại nghe bọn chúng nói như vậy, nhất thời phân vân không biết nên tin ai.

“Trần Uyển sư muội, chớ để gia hỏa này lừa gạt, một tên Phi Mao thú nô ti tiện, lời từ miệng hắn có thể có được mấy câu là thật?” Khôn Đồ tiếp tục khuyên.

“Sư tỷ, mau theo chúng ta rời đi, lần này số lượng Nhân Tiêu khá lớn, hơn nữa bên trong chúng còn sinh ra Vương, nếu có tách ra hành động thì khó tránh tử thương thảm trọng, chúng ta nếu không phải vì tìm ngươi, cả đám đã sớm chạy về tụ hợp với những người khác rồi.” Ba Đạt vội vàng nói.

Tên này dù phản ứng chậm nhất, nhưng lại là kẻ biết cách lừa gạt nhất.

Bộ dáng đàng hoàng, vẻ mặt ân cần của y lại một lần nữa qua mặt được Trần Uyển.

“Lời bọn họ nói là thật sao?” Trần Uyển quay lại, nhìn về phía Viên Minh rồi lạnh giọng hỏi, có điều trong ánh mắt còn mang theo chút do dự.

Viên Minh thở dài, trong lòng đã hiểu cái gì là ‘Tam nhân thành hổ(1)’, nội tâm Trần Uyển đã sinh nghi, trước mắt sẽ không còn tin tưởng hắn nữa.

“Còn phí lời với kẻ này làm gì nữa, giết hắn.” Khôn Đồ giận dữ gầm lên.

Dứt lời, gã nhoáng người, bước một bước dài về phía Viên Minh, đoạn vung chưởng đập xuống đầu Viên Minh.

Chỉ thấy bàn tay gã tựa như bơm hơi phình ra thêm một vòng, làn da phủ một tầng ánh sáng vàng, thoạt nhìn như một phiến đá, lúc hạ xuống còn mang theo một hồi tiếng gió gào thét.

Rất hiển nhiên, gã thi triển ra chính là một kích giết người diệt khẩu, cũng là một kích mà gã tự thấy là mười phần chắc chín.

Viên Minh đã sớm phòng bị gã, ngay khi thấy đối phương xuất thủ, hắn đã lập tức thôi động Phi Mao thuật hóa thân vượn trắng, vung nắm đấm nện thẳng về phía bàn tay lớn màu vàng của gã.

Quyền chưởng chạm nhau, kéo theo tiếng ầm vang rung động, một luồng áp lực cường ép tới.

Viên Minh chỉ cảm thấy cánh tay chấn động, khớp xương kêu răng rắc, thân thể lập tức không tự chủ được lui về phía sau.

“Tên nô bộc ti tiện nha ngươi không ngờ lại có thể tiếp một Liệt Bi chưởng của ta, bảo sao dám ra tay với Trần Uyển sư muội.” Khôn Đồ thấy thế, không quen giội nước bẩn lên đầu Viên Minh thêm lần nữa.

Viên Minh lui về sau mấy bước, ổn định thân hình, lúc này lực chấn động trên cánh tay mới dần dần rút đi, nhưng đốt ngón tay lại truyền ra cảm giác đau đớn, xương cốt tựa như muốn nứt ra.

“Lực lượng thật cường đại, tu vi kẻ này e là không dưới Luyện Khí tầng năm.” Viên Minh âm thầm đánh giá.

Ngay vào lúc hắn ngưng thần đề phòng, sau lưng bỗng bừng lên một vầng hào quang màu đỏ, tỏa ánh sáng chớp động, đồng thời quét ngang tới chỗ Viên Minh.

Hắn lắc người qua một bên, miễn cưỡng tránh thoát xong liền phát hiện thân ảnh Ương Thiền chẳng biết từ khi đã thình lình nhích tới gần, trong tay còn cầm một thanh chủy thủ màu đỏ quét tới phía hắn.

Mắt thấy chém không trúng, Ương Thiền lập tức xoay cổ tay, đâm chéo chủy thủ trong tay thẳng tới ngực Viên Minh.

Viên Minh tức tốc bắt chéo hai tay, đưa lên đón đỡ, cổ tay to lớn đè vào cánh tay Ương Thiền, đoạn dùng sức hất ngược lên, chấn ả lui ra ngoài.

Ả lảo đảo lui lại, núi non trước ngực nhấp nhô, nhưng trên mặt lại lộ nét cười.

Viên Minh lập tức phát giác có điều bất ổn, chợt thấy đất dưới chân xuất hiện một quầng sáng màu vàng đất, tiếp đó là ba cây măng đá sắc nhọn cùng trồi lên, đâm thẳng về phía hắn.

Rõ ràng là Ba Đạt ở cách đó không xa âm thầm ra tay.

Y canh thời điểm ra tay quá chuẩn xác nên Viên Minh cơ bản không thể kịp phòng bị, chân trái thình lình bị măng đá trồi lên đâm trùng, máu tươi bắn tung tóe, đồng thời người cũng mất thăng bằng ngã về phía sau.

Khôn Đồ sao có thể cơ hội trời cho như vậy? Hai mắt lóe lên vẻ hưng phấn, gã lao thẳng tới, toan từ sau lưng Viên Minh tung ra một đòn sát thủ. Tay gã cầm một cây dùi nhọn hình xoắn ốc màu lam nhạt, đâm thẳng về chỗ ngay sau tim Viên Minh.

“Cẩn thận…” Bản thân Trần Uyển cũng không ý thức được vì sao mình lại đột nhiên lên tiếng nhắc nhở.

Ngay thời điểm thấy Viên Minh sắp đụng phải mũi dùi mà bỏ mạng, cái bóng dưới chân hắn bỗng nhiên lướt qua một bên, trông y như muốn thoát khỏi nhục thể của hắn vậy.

Ngay tiếp đó, một màn khiến người ta kinh ngạc xuất hiện.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch