“Con ngủ không được, khi con làm việc ở nhà ăn công xã đã quen rồi.” Ngô Hồng Hà ừ một tiếng, sau đó nhìn đống thức ăn sáng trên bàn thì càng kinh ngạc hơn: “Những thứ này đều do con nấu không?”
“Vâng.”
Thật ra Ngô Hồng Hà cũng không ngờ đứa con gái trước đây không biết nói chuyện hình như đã hoàn toàn biến thành một con người khác vậy, và tất cả những biến hóa này đều được Ngô Hồng Hà quy cho căn bệnh của cô đã khỏi nên người cũng tự tin hơn.
Cao Trường Hổ và Tiểu Bảo đã thức dậy rồi, khi nhìn thấy nguyên một bàn thức ăn sáng, Tiểu Bảo cũng bất ngờ òa lên một tiếng: “Có bánh quẩy, còn có trứng gà.” Cuối cùng Dư Điềm Điềm lại đặt thêm nồi cháo lên bàn: “Tùy tiện nấu một chút thôi, mọi người hãy ăn nhé, đừng có chê bai.”
Cao Trường Hổ mỏi: “Cái mùi vị này thật sự quá khiêm tốn rồi.”
Ngô Hồng Hà cũng nói: “Đúng vậy, trước kia cũng không biết tay nghề của con tốt như thế đấy.” Dư Điềm Điềm nở nụ cười: “Mẹ quên mất con làm gì ở dưới quê sao? Đó là làm việc ở nhà ăn đấy.”
Sau khi mọi người trên bàn ăn xong thức ăn sáng với các bầu suy tư khác nhau thì Cao Trường Hổ liền lái xe đạp đi làm, Tiểu Bảo vẫn đang đi học và đang nghỉ hè, vẫn còn nhiều bài tập phải làm. Lúc này Ngô Hồng Hà vừa rửa chén vừa quan sát Dư Điềm Điềm đang trò chuyện với Tiểu Bảo.
Đây là một cơ hội rất tốt, sau khi bà ta rửa chén sạch sẽ liền đi qua đó: “Điềm Điềm à, mẹ có vài câu muốn nói với con.” Trong lòng Dư Điềm Điềm thầm nghĩ, cuối cùng cũng đến rồi.
“Mẹ nói đi!”
“À, chuyện là như thế này, con cứ ở dưới quê suy cho cùng cũng không phải là cách, con xem lần này mình quay về nhà kìa, mọi người trong nhà đều rất vui mừng, mẹ cảm thấy hay là lựa cơ hội này đừng có quay trở về nữa nhé?”
Dư Điềm Điềm cười cười: “Con cũng không có công việc gì cả, ở thành phố làm gì chứ?”
Ngô Hồng Hà tiếp tục nói: “Con cũng biết mình đã lớn rồi, cũng nên gả người rồi.” Trong lòng Dư Điềm Điềm cười lạnh lùng một tiếng, quả nhiên là đến rồi.
“Gả cho ai chứ? Với điều kiện của con, ở thành phố không có công việc chính thức, ai sẽ nhắm trúng chứ?”
Ngô Hồng Hà thấy Dư Điềm Điềm không có từ chối ngay, trong lòng bà ta cứ tưởng có hy vọng nên lập tức kinh ngạc nói: “Cái này không cần con phải bận tâm, con gái của mẹ xinh đẹp như thế, bây giờ lại biết nói chuyện còn sợ không tìm được người tốt sao, con yên tâm, mẹ sẽ tìm cho con”
Trong lòng Dư Điềm Điềm cảm thấy rất kinh tởm nhưng trên miệng vẫn cười hời hợt nói: “Tính sau đi, những chuyện này không thể gấp được. Bây giờ đều chuộng kiểu yêu đương tự do, con lại không có ai thích thì đâu ra chuyện kết hôn chứ?”
Trong lòng Dư Điềm Điềm thật ra rất rõ lúc này Ngô Hồng Hà chắc chắn là đã bàn bạc xong với nhà họ Trần rồi, cô nói như thế là bởi vì nguyên chủ chắc chắn cũng không muốn mẹ của mình chưa hỏi ý của mình đã tự ý quyết định chuyện này, cô nhất định cho rằng mẹ của mình chỉ muốn tìm đối tượng cho mình và tùy tiện hối thúc hôn nhân thôi.
Ngô Hồng Hà quả nhiên có chút ngại ngùng: “Đúng đúng đúng, yêu đương tự do tốt lắm.”
Cuộc trò chuyện sáng nay cứ thế bị đẩy lùi nhưng tin tức Dư Điềm Điềm muốn biết vẫn chưa đạt được, cô lựa lúc Ngô Hồng Hà đang làm việc nhà liền tùy tiện hỏi một câu: “Mẹ, sức khỏe của mẹ gần đây có tốt không?”
“À, cũng khá tốt.”
“Thế sức khỏe của bà ngoại thế nào?”
Ngô Hồng Hà đang quét nhà dang dở bỗng dừng lại: “Bà ngoại con lớn tuổi rồi, sức khỏe có chút bệnh vặt cũng là chuyện bình thường thôi, đó giờ vẫn luôn đưa bà đi điều trị tích cực, chỉ là tính khí của bà ngoại, con cũng biết bà có chút cứng đầu, cứ không chịu uống thuốc.”
“Thế hay là ngày mai con đến thăm bà ngoại nhé.”
Ngô Hồng Hà ngơ ngác: “Con muốn đi thăm bà ngoại sao, nhà bà ngoại con cách đây hơn hai mươi mấy cây số đấy, con đi bằng cách nào?”
Dư Điềm Điềm nói: “Ở thôn Tỳ Ba tụi con còn có một người đồng hương cùng con làm việc ở nhà ăn, anh ấy cũng đến rồi, anh ấy còn có xe đạp, tới lúc đó con sẽ hẹn anh ấy và bảo anh ấy cho quá giang một đoạn là được rồi.”
Khi nghe con gái nói có bạn còn là ở thôn Tỳ Ba, cũng đến cái thị trấn đó khiến Ngô Hồng Hà cảm thấy có chút kỳ lạ nhưng vẫn không có nghĩ ngợi nhiều: “Vậy được rồi, con muốn đi thì đi, về sớm chút là được rồi.”
Dư Điềm Điềm ừ một tiếng và tiếp tục vùi đầu phụ đạo toán học cho Tiểu Bảo.
Dau khi cô cầm lấy địa chỉ của bà ngoại từ tay Ngô Hồng Hà thì Dư Điềm Điềm cảm thấy nhiệm vụ của mình lần này khi trở về trên cơ bản đã hoàn thành rồi. Cô không muốn tiếp tục ở trong cái nhà này nữa, vì thế cô lựa lúc Ngô Hồng Hà đi ra chợ thì đã ra khỏi căn nhà này.