Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 165: Nhà họ Cao 2

Chương 165: Nhà họ Cao 2




Dư Điềm Điềm nở nụ cười: “Mẹ ngủ đi, con tự dọn dẹp là được rồi.”

Ngô Hồng Hà thật sự quay người bỏ đi, khi xưa lúc Dư Điềm Điềm đến nhà họ Phương thì chị cả Dư còn rất chu đáo giúp cô lấy toàn bộ đồ đạc trong hành lý ra và giúp cô dọn dẹp. Lần này cô trở về nhà mẹ đẻ của mình thì chỉ ném đại cái thùng hành lý là xong chuyện, tất nhiên cô cũng không bận tâm lắm, dù sao đây cũng không phải mẹ ruột của cô.

Sau khi Dư Điềm Điềm thu dọn hành lý xong liền đi ra ngoài tắm rửa, sau đó nằm xuống cái giường chật hẹp và bắt đầu suy nghĩ xem khi nào Ngô Hồng Hà sẽ lật bài ngửa với cô đây? Sáng mai hay là trưa mai? Chiều mau cô còn phải ăn cơm với Phương Nghị, Ngô Hồng Hà đừng bao giờ giữ cô ở lại nhà vào buổi chiều là được rồi nhưng vẫn còn một chuyện rất quan trọng là phải đi thăm bà ngoại.

Nhưng Dư Điềm Điềm không hề biết thật ra Ngô Hồng Hà chỉ muốn nói với cô ngay lập tức thôi nhưng Cao Trường Hổ vẫn đang ở nhà, chỉ có thể đợi ngày mai sau khi Cao Trường Hổ đi làm thì hai mẹ con họ mới có thời gian trò chuyện, vả lại hôm nay Dư Điềm Điềm đột nhiên quay về, thật ra cũng khiến Ngô Hồng Hà có chút kinh ngạc, bà ta vẫn cần có thời gian để tiêu hóa và nghĩ xem làm thế nào để mở lời, Dư Điềm Điềm không bận tâm đến những thứ này, lúc này cô nằm trên giường mà trong lòng chỉ toàn nghĩ về Phương Nghị thôi, không biết bây giờ anh có phải đang ở trong căn phòng nhỏ của khách sạn hay không, không biết anh đang làm cái gì, có nhớ cô hay không?

Cô gái ngốc nghếch này cứ giống như một tên ngẩn ngơ vậy, nghĩ về Phương Nghị, trong lòng Dư Điềm Điềm mới cảm thấy yên tâm hơn một chút và từ từ chìm vào trong giấc ngủ...

Còn ở bên khách sạn, dường như cả đêm qua Phương Nghị cũng không hề chợp mắt, lần này anh đến thành phố Đức An không chỉ vì đi về nhà cùng với Dư Điềm Điềm, anh vẫn cần có một chút thời gian, vừa hay có chút chuyện cần làm ở thành phố và chạy một chút quan hệ. Cái khu nuôi heo của người trước đó học tay nghề hình như không định làm nữa, ở đó hình như có hơn một trăm con heo, và ở trại nuôi heo của Phương Nghị bây giờ chỉ có khoảng mười mấy con thôi, cũng chỉ là thứ nhỏ nhặt mà thôi, nói dễ nghe thì có thể coi như một chuồng heo cỡ lớn.

Nếu thật sự muốn làm lớn thì đây là một cơ hội rất tốt, dời cái khu nuôi heo kia về bên chỗ của mình, như thế thì sau này bên mình có thể phát triển lớn mạnh hơn, thậm chí không chừng còn có thể bao trọn nguồn cung ứng thịt heo của cả cái huyện thành này đấy, càng nghĩ anh càng cảm thấy phấn chấn, nhưng mà vẫn cần có một số vốn hùng hậu.

Bây giờ anh không có tiền gì cả, trước đó khi làm trại nuôi heo mặc dù bà nội không nói gì cả nhưng cũng đoán được anh cần tiền, vì vậy bà đã mang một số vàng ít ỏi còn lại trong nhà ra đưa cho Phương Nghị bán được một chút tiền, đây là số tiền luân chuyển đầu tiên của anh nhưng toàn bộ số tiền này anh đều đã đầu tư vào, vả lại mấy trăm đồng cuối cùng trên người vẫn còn phải hỏi Đậu Tử chi trả, vì vậy nếu như muốn mua cái trại chăn nuôi kia thì cần phải có số vốn nhiều đến cỡ nào chứ? Đây đúng là một con số trên trời.

Phương Nghị nhìn cái thành phố bên ngoài cửa sổ, ở thành phố thật sự rất tốt, đâu đâu cũng tràn đầy sức sống của tuổi trẻ, anh nhất định phải nghĩ cách, sau này phải có chỗ đứng vững vàng trong thành phố mới có thể khiến cuộc sống của mình và Điềm Điềm càng tốt hơn.

Sáng hôm sau, Dư Điềm Điềm có thói quen thức dậy vào lúc sáu giờ sáng, kết quả cả nhà Cao Trường Hổ đều đang say giấc nồng, quả nhiên là người thành phố mà!

Cô đi đến nhà bếp nhìn xung quanh một vòng, nguyên liệu trong nhà cũng không còn nhiều, vừa nhìn là biết ngay Ngô Hồng Hà thường xuyên đi dạo chợ đen, cái gì mà trứng gà thịt heo rồi bột mì này, vừa nhìn là biết ngay cuộc sống của bà ta trôi qua cũng không tệ đấy.

Nhưng Dư Điềm Điềm lại không có chút lòng đố kỵ nào cả, cô nhanh tay lấy hai quả trứng gà từ trong chén đập ra, lại lấy thêm vài miếng bánh mỏng và chuẩn bị nấu bữa sáng một lần. Trong lòng cô hiểu rất rõ người trong lòng Ngô Hồng Hà sợ nhất chính là Cao Trường Hổ, nếu như chuyện hôn nhân này mình có thể thuyết phục Cao Trường Hổ không đồng ý thì tất cả suy nghĩ của Ngô Hồng Hà đều bị đạp đổ hết, còn có Tiểu Bảo, đối với đứa em trai này Dư Điềm Điềm không hề chán ghét chút nào, trẻ con thôi mà, đều vô tội cả.

Vì vậy Dư Điềm Điềm không ngại nấu cho họ một bữa sáng, khi trong nhà bếp tỏa ra mùi thơm nức mũi thì lúc này Ngô Hồng Hà mới từ từ thức dậy, bà ta đứng ở trước cửa nhà bếp kinh ngạc nhìn Dư Điềm Điềm: “Sao con lại dậy sớm thế?”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch