Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 164: Nhà họ Cao 1

Chương 164: Nhà họ Cao 1




Ngô Hồng Hà có chút ngượng ngùng, bệnh của con lại có thể dễ dàng khỏi như thế mà bản thân mình lại mười mấy năm cũng không hề đưa cô đi khám bệnh, nếu như cái này lan truyền ra bên ngoài thì chắc chắn sẽ bị người ta nói này nói kia mất.

Dường như Dư Điềm Điềm không mấy để ý đến điểm này, cô ngồi xuống cái bàn ăn của Cao Trường Hổ nhìn xung quanh một cái, rõ ràng cuộc sống của gia đình Cao Trường Hổ hình như rất ổn, có cá có thịt, còn có nửa con gà, cả nhà ngồi xuống cả, ngoại trừ Tiểu Bảo dường như có chút xa lạ.

Ngô Hồng Hà hỏi: “Cuộc sống ở dưới quê sống có vui không? Có thuận lợi không?”

Dư Điềm Điềm nói: “Cũng khá tốt.”

Ngô Hồng Hà nhìn một cái, làn da hồng hào, mái tóc đen nhánh của con gái mình, trông quần áo cũng khá gọn gàng, bà ta tin lời của cô nói nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có chút kỳ lạ, cứ cảm thấy không thoải mái cho lắm.

Người trong nhà luôn cảm thấy mình là người đã đưa con gái ruột về quê, đây là một chuyện rất không nhân đạo, những người hàng xóm cũng bắt đầu có người chỉ chỉ trỏ trỏ nói lung tung nên Ngô Hồng Hà muốn Dư Điềm Điềm quay về, chỉ có gả ra ngoài, sống ở nhà chồng mới là cách giải quyết nhanh gọn lẹ nhất, chứ không phải suốt ngày sống ở dưới quê.

Nhưng mà những lời này bà ta không dám nói với chồng mình, càng không dám nói với mẹ chồng, bà ta chỉ muốn tìm cách gọi con gái mình quay trở về, chuẩn bị dùng lời dịu ngọt khuyên nhủ con gái, những nơi như dưới quê có cái gì mà sống chứ, hẻo lánh nghèo nàn, muốn cái gì cũng không có, làm gì mà tốt bằng về thành phố chứ.

Ngô Hồng Hà tin rằng lần này con gái quay trở về, bà ta nhất định phải nói chuyện đàng hoàng với con gái, nhất định có thể tác hợp cuộc hôn nhân này, chỉ là bà không bao giờ ngờ tới bệnh của Dư Điềm Điềm lại khỏi rồi, nếu nói như thế thì sính lễ của nhà họ Trần đưa chẳng phải là quá ít sao? Dù sao đây cũng là cô con gái mình cực khổ nuôi lớn, bây giờ trông rất xinh đẹp, lại biết nói chuyện, như thế không được, hôm nào đó bà ta phải đến tìm nhà họ Trần và bàn bạc lại chuyện này.

Dư Điềm Điềm nhìn bộ dạng có vẻ đang bồn chồn bất an của Ngô Hồng Hà, trong lòng thầm bật cười một cái, cho dù Ngô Hồng Hà không mở miệng nhưng cách nghĩ của Ngô Hồng Hà, cô cũng có thể đoán được bảy tám phần rồi.

Sau khi Ngô Hồng Hà hạ quyết tâm, trong lòng càng cảm thấy mình phải đối xử với con gái tốt một chút nên bắt đầu tiếp đón rất nhiệt tình: “Điềm Điềm hãy ăn nhiều thịt chút nào, mẹ biết cuộc sống ở dưới quê nhất định rất cực khổ, con nhất định cũng không có bữa ăn ngon đúng không?”

Dư Điềm Điềm nở nụ cười đón lấy nhưng trong lòng cực kỳ lạnh nhạt, cô đưa miếng thịt vào trong miệng nhai một cái, không ngon bằng một nửa món ăn cô làm ở nhà họ Phương, thịt heo này vừa nhìn là biết đã để rất lâu ở chợ đen rồi, làm gì mà ngon bằng thịt tươi do Phương Nghị mang về mỗi ngày chứ.

Tất nhiên là Ngô Hồng Hà không biết cuộc sống của con gái ở dưới quê như thế nào, cứ ngỡ cô thật sự rất lâu rồi không được ăn thịt, mặc dù trong lòng rất đau nhưng bà ta cũng mang đĩa thịt kho tàu đặt trước mặt Dư Điềm Điềm, lại gắp cho cô thêm mấy miếng thịt gà, Dư Điềm Điềm ngẩng đầu lên và miễn cưỡng nói một câu: “Mẹ, không cần nhiều vậy đâu, con ăn không hết, mọi người và chú, còn Tiểu Bảo nữa, hãy ăn nhiều chút đi!”

Cao Trường Hổ cũng cười nói: “Tụi chú ở nhà chắc chắn tốt hơn dưới quê của con nhiều rồi, con hãy ăn nhiều một chút đi.” Dư Điềm Điềm bất lực, chỉ có thể quay đầu qua gắp thịt kho tàu vào chén của Tiểu Bảo, trẻ con không hiểu chuyện nên tất nhiên ai đưa cái gì thì ăn cái đó, cậu bé ăn rất hào hứng, vừa ăn vừa nói với Dư Điềm Điềm: “Chị, chị trông xinh đẹp quá.” Ngô Hồng Hà cũng nhìn con gái một cái, đúng là trông càng xinh đẹp hơn.

Dư Điềm Điềm cười nói: “Cái miệng ngọt quá, hôm nào chị cả làm đồ ăn vặt cho em nhé.”

“Đồ ăn vặt, đồ ăn vặt gì vậy?”

“Em muốn ăn đồ ăn vặt gì nào? Có muốn ăn khoai tây nghiền không?”

Tiểu Bảo chưa bao giờ ăn khoai tây nghiền: “Em muốn ăn, em muốn ăn, chị làm khoai tây nghiền cho em đi.”

Dư Điềm Điềm sờ sờ đầu của cậu bé: “Được, ngày mai chị sẽ làm cho em.” Ngô Hồng Hà thấy cảnh tượng Dư Điềm Điềm giao tiếp với con trai nhỏ của mình mà trong lòng khá an ủi, xem ra lần này để con gái trở về là quyết định đúng đắn.

Nhà của Cao Trường Hổ không lớn lắm nhưng Dư Điềm Điềm cũng có một căn phòng riêng nho nhỏ, sau bữa cơm tối, Ngô Hồng Hà giúp cô mang hành lý lên phòng và nói với cô: “Điềm Điềm, cái đó, nếu buổi tối con muốn đi tắm thì phòng tắm ở ngay bên cạnh, ngày xưa con cũng biết mà, mẹ giúp con để hành lý ở đây nhé, hãy nghỉ ngơi sớm đi.”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch