Sau khi Phương Nghị và Dư Điềm Điềm đi ra khỏi phòng trọ vừa đúng tám giờ, trên đường vẫn còn rất nhiều người, rất nhiều người cưỡi xe đạp phượng hoàng, cảnh tượng rất náo nhiệt.
Nếu là hơn tám giờ ở thôn Tỳ Ba, căn bản là mọi người cũng đã ngủ hết rồi.
Cách đó không xa chính là một tiệm cơm Quốc Doanh vẫn còn đang buôn bán, Phương Nghị dẫn Dư Điềm Điềm đi qua mua hai tô hoành thánh và ba cái bánh bao nhân thịt.
“Hoành thánh ở đây ăn không ngon bằng ở huyện thành của chúng ta.” Dư Điềm Điềm nói.
Phương Nghị nghe thấy cô nói "chúng ta", trong mắt thoáng qua một tia cười, anh “ừ” một tiếng.
"Thật là! Thành phố lớn hơn một chút cũng lại không thành thật. Anh nhìn hoành thánh này xem, khô giòn thế này mà gọi là bọc hoành thánh sao."
Phương Nghị cười gấp cho cô một cái bánh bao: "Vậy em ăn thêm nhiều bánh bao chút đi, để khỏi bị đói bụng."
“Em không đói bụng, anh ăn nhiều chút đi.” Dư Điềm Điềm cười híp mắt nhìn anh ăn, cô uống một ít nước canh hoành thánh, ăn một cái bánh bao.
Cơm nước xong, Phương Nghị móc một trăm đồng từ trong túi ra đưa cho Dư Điềm Điềm: "Em cầm lấy đi, trong hai ngày này muốn mua gì thì cứ dùng số tiền này."
Dư Điềm Điềm trừng anh một cái: "Anh làm gì vậy?"
Phương Nghị cười nói: "Coi như là quà ra mắt trước cho cha mẹ vợ."
Dư Điềm Điềm nghe thấy ba chữ "cha mẹ vợ" thì trong lòng cũng có chút hạnh phúc, nhưng nghĩ đến phải dùng số tiền mà Phương Nghị kiếm được để mua đồ cho nhà đó, trong lòng cũng cảm thấy rất khó chịu.
Nhưng mà cô vẫn cầm lấy tờ một trăm đồng đó: "Coi như là anh mua đồ cho em đi, được không?"
Phương Nghị nói đương nhiên là được, anh còn chuẩn bị lấy thêm một trăm cho cô, nhưng bị Dư Điềm Điềm ngăn lại: "Được rồi, anh này, vất vả lắm mới kiếm được ít tiền, anh lại xem nhẹ nó sao? Giữ lại đi, sau này lại kiếm ra nhiều hơn."
Trong lòng Phương Nghị cảm thấy ấm áp, nghiêm túc gật đầu một cái: "Được."
Sau khi đi ra khỏi tiệm cơm quốc doanh, Phương Nghị đưa Dư Điềm Điềm đi đến dưới lầu của nhà họ Cao.
"Được rồi, em lên lầu là đã đến rồi, anh đi về đi."
Phương Nghị ngẩng đầu nhìn tòa nhà này một cái: "Anh nhìn em đi vào."
Dư Điềm Điềm không thể lay chuyển được anh, không thể làm gì khác hơn là đành nói: "Được rồi, vậy thì bảy giờ chiều mai, gặp ở tiệm cơm quốc doanh nha."
Phương Nghị gật đầu một cái: "Ừ, em đi vào đi."
Dư Điềm Điềm quyến luyến, miễn cưỡng xoay người lại, bước được ba bước lại quay đầu lại, Phương Nghị vẫn đứng tại chỗ, chờ Dư Điềm Điềm lên lầu, lại đứng ở dưới lầu gần hai mươi phút, lúc này mới xoay người rời đi.
Nhà họ Cao ở lầu ba, Dư Điềm Điềm nhớ lần trước khi xuống dưới lầu Ngô Hồng Hà đến đi xuống dưới lầu cũng không có tiễn, hành lý cũng do một mình cô xách xuống, Dư Điềm Điềm đối với cái nhà này không hề có oán hận nhưng cũng không có chút tình cảm gì cả.
Cô gõ gõ cửa và im lặng đứng chờ đợi ở bên ngoài, bên trong nhanh chóng truyền đến giọng nói của một cậu bé: “Đến đây.”
Đây là đứa con trai nhỏ Ngô Hồng Hà đã sinh cho Cao Trường Hổ, tên ở nhà là Tiểu Bảo.
Giọng nói Tiểu Bảo đặc biệt lớn: “Ai vậy?”
“Là chị.”
“Chị là ai?”
“Em mở cửa ra là biết ngay thôi?”
Tiểu Bảo hơi do dự một chút nhưng vẫn mở cửa ra.
Năm nay Tiểu Bảo vừa tròn sáu tuổi, thật ra đã quen biết với Dư Điềm Điềm rồi, cậu bé đứng ở cửa nhìn người chị vừa quen thuộc vừa xa lạ bỗng khá ngơ ngác.
Lúc này Ngô Hồng Hà sau khi nghe thấy động tĩnh cũng đi đến, khi nhìn thấy Dư Điềm Điềm cũng cực kỳ ngạc nhiên.
“Điềm Điềm?”
Dư Điềm Điềm gật gật đầu: “Là con.”
“Có thể đi vào trong nói chuyện không?”
Khi Ngô Hồng Hà nhìn thấy Dư Điềm Điềm đã vô cùng bất ngờ, từ khi nào con gái mình bắt đầu biết nói chuyện thế?
Sai khi Cao Trường Hổ nghe thấy tiếng động đã hỏi một câu từ bên trong: “Ai vậy?”
Ngô Hồng Hà nói: “À, cái đó, Điềm Điềm trở về rồi.”
Điềm Điềm? Cao Trường Hổ có chút kinh ngạc, ông ta lập tức nhớ đến cú điện thoại hai ngày trước, liền lập tức chạy ra từ trong nhà, sau khi nhìn thấy Dư Điềm Điềm, cả hai vợ chồng đều bất ngờ.
“Điềm Điềm, con về rồi sao?”
“Vâng, vừa mới đến.”
“Nào nào nào, mau vào trong nào.” Cao Trường Hổ nhiệt liệt chào đón, Dư Điềm Điềm bước vào căn nhà quen thuộc lại xa lạ, Tiểu Bảo luôn đứng ở bên cạnh và hiếu kỳ nhìn cô, đợi Dư Điềm Điềm đặt hành lý xuống thì hình như Ngô Hồng Hà mới bắt đầu phản ứng lại.
“Con ăn cơm chưa?” Ngô Hồng Hà hỏi.
“Con ăn rồi.”
Cao Trường Hổ hỏi: “Trong nhà đang chuẩn bị ăn cơm, con cũng ăn một ít đi, trên đường chắc cũng cực khổ rồi.”
Ngô Hồng Hà lập tức gật đầu: “Đúng đúng, mọi người mau ngồi xuống chuẩn bị ăn cơm nào!”