Trái tim của Phương Nghị đập mạnh bịch bịch bịch, rời khỏi vùng núi cao, một mình cùng cô đi vào quán trọ. Đây là chuyện mà trước đây dù ở trong mộng đi nữa thì anh cũng không dám nghĩ đến. Vừa nghĩ tới sau này còn có thể ở trong cùng một gian phòng với cô... Ánh mắt của Phương Nghị cũng hơi tối lại.
“Đến rồi.” Dư Điềm Điềm chỉ vào số phòng.
Trong nháy mắt, Phương Nghị tỉnh táo lại, trong lòng không biết xấu hổ mà mắng chửi sự hèn hạ của chính mình hai lần, thuần thục mở cửa phòng ra, đây là một căn phòng không lớn.
Nhưngại vô cùng ngăn nắp và sạch sẽ.
“Không tệ lắm.” Dư Điềm Điềm bước vào nhìn xung quanh một chút, mặc dù nhỏ nhưng vẫn có cửa sổ vẫn có thể thoáng khí.
“Được rồi, đã tìm được quán trọ rồi, để anh đưa em về.” Giọng nói của Phương Nghị hơi khàn.
Dư Điềm Điềm nhìn đồng hồ: "Không cần phải gấp gáp, mới hơn bảy giờ. Đoán chừng lúc này họ đang ăn cơm. Em không muốn ăn cơm cùng họ, ở lại đây chờ một lát nữa đã."
Phương Nghị: "..."
Dư Điềm Điềm thoải mái ngồi lên trên giường, sờ cái khăn trải giường một cái: "Cũng không tệ lắm nhỉ, tốt hơn nhiều so với những gì em tưởng tượng."
Phương Nghị đứng ở cuối giường như một khúc gỗ, Dư Điềm Điềm cười anh: "Trước tiên anh đi tắm rửa thay quần áo đi, một lát nữa chúng ta đi ra ngoài ăn cơm, đến chín giờ hơn thì em sẽ về lại căn nhà đó."
Tắm…
Phương Nghị cứng ngắc hệt như cục đá, lúc xoay người tay chân cũng có chút không cân đối...
Ở trong phòng vệ sinh nhỏ hẹp, vòi nước màu bạc róc rách chảy ra dòng nước ấm áp, ở trong chiếc gương sang có hình ảnh phản chiếu của gương mặt anh. Đây chính là thành phố...
Còn chưa tính là một thành phố lớn, khắp nơi nơi đều tràn đầy sức trẻ và sức sống, Phương Nghị hất nước lên rửa mặt, trong gương phản chiếu đôi mày rậm và sóng mũi cao của anh, ánh mắt của hắn dần dần trở nên kiên định.
Trong lúc Phương Nghị đang tắm, Dư Điềm Điềm rãnh rỗi đi khắp xung quanh. Cô lấy hành lý của hai người ra, cẩn thận gấp quần áo của Phương Nghị lại ngay ngắn giúp anh. Trong lúc gấp quần áo, cô mới phát hiện Phương Nghị viết không dưới ba bốn tờ thư giới thiệu, còn cầm theo mấy trăm đồng tiền mặt...
Dư Điềm Điềm hơi nghi ngờ, không biết anh định làm gì, nhưng vì tôn trọng, cô cũng không có mở những bức thư đó ra xem mà trả đồ về chỗ cũ, chỉ lấy ra một chiếc khăn lông sạch.
Cái tên ngốc này...
Đi vào tắm mà cũng không cầm theo khăn lông với quần áo, Dư Điềm Điềm thầm bật cười, định chờ Phương Nghị mở miệng.
Quả nhiên, tiếng nước chảy ở bên trong nhỏ lại, nhưng mà người lại chậm chạp chưa chịu bước ra.
“Anh đã xong chưa, một lát nữa nhân viên của quán trọ đó sẽ hối thúc.” Dư Điềm Điềm nhịn cười.
“Xong rồi.” Giọng nói của người đàn ông có chút nặng nề và buồn bực.
Ngay tại lúc Dư Điềm Điềm xác định thời gian đoán chừng anh sẽ mặc quần áo dơ đi ra ngoài, cô đột nhiên đẩy cửa phòng tắm ra.
Đương nhiên, mở ra thấy được cái lưng của anh.
"Được rồi, không trêu chọc anh nữa."
Một cánh tay trắng như tuyết vươn tới, cô đưa cho Phương Nghị bộ quần áo mới và một chiếc khăn lông trắng như tuyết lúc nãy.
Dư Điềm Điềm đợi một lúc, nhưng không đợi được động tĩnh gì, đúng lúc đang bối rối, cánh tay lại bị kéo lên một cái, người đã ôm vào trong một lòng ngực cường tráng.
Phương Nghị chỉ mặc một chiếc quần dài, lúc này cả khuôn mặt của Dư Điềm Điềm cũng nóng bừng lên, bởi vì cô có thể cảm nhận rõ ràng được thân hình rắn chắc nở nang của Phương Nghị...
"Anh, anh làm gì..." Giọng nói của Dư Điềm Điềm vừa nũng nịu vừa run rẩy, khiến cho đôi mắt của Phương Nghị càng tối lại.
"Anh đang tắm, em xông vào mà còn hỏi anh nữa hả?"
Giọng nói của Phương Nghị hơi trầm thấp.
"Sao cơ, nói bậy, là em thấy anh ngay cả quần áo và khăn lông cũng không có mang vào nên mới đưa vào cho anh. Ai thèm nhìn anh..."
Phương Nghị thấp giọng cười: "Trong này có khăn lông."
Mặt của Dư Điềm Điềm lại càng đỏ hơn, từ trước đến giờ lúc ở quán trọ cô cũng cần dùng tới khăn lông ở đó, lâu ngày cũng quên mất chuyện này, kết quả bây giờ lại biến thành giống như cô tận lực kiếm cớ vào phòng tắm vậy...
“Em, em đi ra ngoài đây!” Dư Điềm Điềm đẩy anh ra, Phương Nghị cũng không cản, dù sao đây cũng là quán trọ, anh sẽ không làm liều, chỉ cưng chìu vuốt tóc của cô một cái: “Đi ra ngoài đi, anh sẽ xong ngay."
Dư Điềm Điềm xoay người trốn ra ngoài mất dạng.
Ngay sau đó, Phương Nghị đã thay lên người một bộ quần áo mới tinh, lúc đi ra khỏi phòng tắm, trước mắt Dư Điềm Điềm sáng lên: "Anh Nghị hôm nay thật là đẹp mắt!"
Được người yêu khen ngợi, Phương Nghị lộ ra khí chất thiếu niên hiếm có, anh mang theo chiếc đồng hồ mà Dư Điềm Điềm đã đưa cho anh lúc trước, nói: "Đi thôi, ta phải nhanh lên."