Đã chạy ra khỏi phạm vi của Xuyên Hóa, lúc này bên ngoài cửa sổ đều là núi, tàu lửa vù vù chạy về phía trước, trong mắt Dư Điềm Điềm chứa đầy một ít cảm giác phiền muộn.
Kỳ thi vào trường cao đẳng mỗi năm được khôi phục lại vào cuối năm 1977, còn ròng rã cả năm nữa, trong năm nay, nhất định là Ngô Hồng Hà sẽ nghĩ đủ mọi cách để khiến cô lấy chồng, không biết cô và Phương Nghị đến lúc đó có thể chịu đựng nổi không.
"Cơm hộp! Cơm hộp! Cơm hộp mới ra lò!" Đến giờ cơm, trên tàu lửa bắt đầu có toa ăn đang bán cơm, Phương Nghị hỏi: "Em đói không? Muốn ăn cơm hộp nữa không?"
Dư Điềm Điềm gật đầu một cái, nói: "Gọi một phần thôi, thật sự là em không thể ăn hết nổi đâu."
Cơm hộp lúc này là hết sức thực dụng, hai phần lúc ở trong phòng chờ cuối cùng hầu như đều đã nằm gọn trong bụng của Phương Nghị. Với lại buổi sáng Dư Điềm Điềm còn mang theo một hộp sủi cảo chiên, lúc này mới lấy ra ăn.
Vì vậy, Phương Nghị cũng chỉ mua một phần, phần này thì đúng là tốt hơn, có một miếng thịt bằm xào ớt cay và một phần miến giá đỗ.
Cũng được xem như là khá tốt.
Dư Điềm Điềm cũng lấy sủi cảo chiên ra, hai mặt sủi cảo được chiên vàng óng ánh, có mùi thơm của thịt và bánh rán dầu, mới vừa mở ra đã thu hút được rất nhiều ánh mắt hâm mộ ở gần đó.
"Chao ôi, tay nghề của người yêu cậu tốt quá nha."
"Hộp cơm của tôi trong nháy mắt cũng thấy không còn thơm nữa."
Dư Điềm Điềm cười gắp một miếng cho Phương Nghị, nét mặt của người đàn ông ngập tràn cảm giác hạnh phúc.
"Còn có mười phút nữa là đến thành phố Đức An, thu dọn hành lý, cũng kiểm tra kỹ lại vật phẩm tùy thân mà mình mang theo!"
Giọng nói oang oang của nhân viên phục vụ đã bắt đầu vang lên để thông báo, Phương Nghị và Dư Điềm Điềm bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Ga tàu lửa lúc nào cũng là nơi có lượng người đông đúc nhất, lúc Phương Nghị xuống tàu, nắm thật chặt lấy tay của Dư Điềm Điềm, hai người đi xuyên qua dòng người, cuối cùng cũng đã đến thành phố Đức An.
Dư Điềm Điềm hầu như không có cảm tình với thành phố này, trông cô cũng không hề giống như một người sắp đi về nhà chút nào, mà lại giống như một người tới đây để đi du lịch hơn.
Vẻ mặt ghét bỏ của cô chọc cho Phương Nghị cười một tiếng: "Cứ như vậy không muốn trở về sao."
“Ừ!” Dư Điềm Điềm liều mạng gật đầu một cái.
"Đi thôi, ga tàu lửa đông người, để anh đưa em về nhà trước."
Phương Nghị đã nhắc nhớ Dư Điềm Điềm một chút: "Vậy anh đi đâu?"
Phương Nghị nói với cô: “Chờ lúc đến nhà em, anh sẽ tìm đại một quán trọ ở gần đó, sau đó... Mỗi ngày hẹn một thời gian gặp mặt em một lúc là được rồi."
Dư Điềm Điềm hơi xót xa trong lòng, cô lại ôm chặt lấy cánh tay của Phương Nghị lần nữa: "Phương Nghị, anh thật là tốt!"
Thu hút những cái liếc mắt của mọi người ở ga tàu lửa.
Phương Nghị tằng hắng một tiếng, ngọt ngào siết chặt người yêu của mình, tìm được địa điểm mà chuyến xe ghé bến trong ga tàu lửa, lên xe mua vé, lại chờ đến lúc xe khởi hành.
Kể từ khi Ngô Hồng Hà gả cho Cao Trường Hổ, cuộc sống của bà ấy đã thực sự thay đổi hoàn toàn, dọn đến tiểu khu Đồng Tử Lâu, mỗi ngày cũng còn có thể đi chợ đen mua đồ, không cần lo lắng về cái ăn cái mặc.
Lúc Phương Nghị đưa Dư Điềm Điềm đến gần nhà Ngô Hồng Hà thì cũng vừa lúc trời đã tối, Dư Điềm Điềm khăng khăng muốn đi cùng anh tìm một quán trọ dừng chân trước rồi mới chịu trở về, hai người tìm rất lâu mới tìm được một phòng quán trọ.
Nhân viên của quán trọ đó đang ngủ gật gà tại quầy thì thấy một đôi trai gái đi vào, không kinh sợ khi thấy chuyện quái dị mà nói: “Giấy đăng ký kết hôn, thư giới thiệu, không có thì không ở được.”
Phương Nghị hơi bị nghẹn một chút, giấy đăng ký kết hôn...
Dư Điềm Điềm cũng hơi sửng sốt, không ngờ tới bây giờ ở một cái quán trọ thôi cũng rắc rối đến như vậy, còn phải có thư giới thiệu.
“Tôi ở một mình.” Phương Nghị vừa nói vừa lấy thư giới thiệu ra đưa cho người nhân viên.
Anh viết từ khi nào... Trong lòng Dư Điềm Điềm thầm lẩm bẩm một câu, người nhân viên của quán trọ kia nghe nói anh ở một mình thì không có cần giấy kết hôn nữa, mở to mắt đọc thư giới thiệu hai ba lần rồi đưa chìa khóa mở phòng.
“Đồng chí, tôi đưa hành lý lên giúp anh ấy, một lát rồi sẽ xuống ngay, có được không?” Dư Điềm Điềm hòa nhã nói với người nhân viên của quán trọ đó.
Người nọ thấy quần áo mà Dư Điềm Điềm mặc cũng không phải là đồ rẻ tiền, chắc hẳn cũng không phải là loại con gái không đứng đắn, lập tức gật đầu, nói: "Nhanh lên chút nhé."