Phương Nghị nghĩ đến cảnh đi trên núi ngày hôm qua, cong cong môi: "Tất cả đều đã lo liệu xong hết rồi."
Ngày hôm qua anh đi lên núi, không nói hai lời mà lập tức hỏi mượn Đậu Tử hai trăm đồng trước, suýt chút nữa đã dọa sợ Đậu Tử, nghĩ rằng anh gặp phải chuyện rắc rối gì đó.
Không ngờ, câu trả lời của Phương Nghị lại là: "Có lẽ là phải gặp cha mẹ vợ."
Đậu Tử vỗ mạnh vào bắp đùi một cái, không nói hai lời mà lập tức lấy tiền ra, trong khoảng thời gian này, Phương Nghị đã kiếm được không ít tiền, nhưng mà tất cả số tiền kiếm được đều lại được đầu tư vào đó.
“Anh, tiền cưới vợ, mang nhiều thêm một ít đi!” Đậu Tử biết tình cảnh của anh, lập tức lại định lấy ra thêm một trăm nữa, Phương Nghị cười lắc đầu: “Không cần nhiều như vậy đâu, cậu cứ cất đi.”
Các anh em kiếm tiền cũng không hề dễ dàng. Tình hình hiện tại đã tốt hơn một chút nhưng cũng ước chừng là tất cả tài sản của Đậu Tử.
Sau khi tuyến xe đi đến bến xe của huyện thành, Phương Nghị hỏi cô có muốn ăn cơm và nghỉ ngơi không, Dư Điềm Điềm suy nghĩ một lúc: "Đi mua vé tàu lửa trước đi. Không thì ăn ở trên tàu lửa luôn cũng được."
Phương Nghị suy nghĩ một chút: "Được."
Dư Điềm Điềm nhanh chóng đi theo Phương Nghị đến ga tàu lửa, cảnh tượng hai người gặp nhau lần đầu tiên hiện lên trong đầu cô, cô cười nói: "Thời gian trôi qua nhanh quá. Em vẫn còn nhớ lần đầu tiên gặp anh, anh nói năng thận trọng, dáng vẻ của anh trông thực sự rất đáng sợ. "
Phương Nghị xách hành lý cùng cô bước vào phòng chờ: "Nếu như anh mỉm cười với một cô gái lần đầu tiên gặp mặt, em sẽ cho rằng anh là một tên lưu manh."
Dư Điềm Điềm nói thầm trong lòng, có lẽ không phải chỉ là...
Dường như Phương Nghị ngầm hiểu được, quay người lại, cô vội vàng thay đổi thành một bộ mặt đứng đắn: "Anh nói có lý."
Tìm được một chỗ ngồi có ít người, Phương Nghị đặt hành lý xuống, đi dò xét một vòng: "Còn nửa tiếng nữa, em có muốn ăn chút gì không?"
Dư Điềm Điềm nhìn thấy trong ga tàu lửa có người có người bán cơm bento, cười nói: "Vậy thì ăn cơm hộp đi."
Phương Nghị nói được rồi lập tức đi ngay đến trước xe thức ăn bán cơm hộp.
Một hộp cơm là một đồng rưỡi, có rau có thịt, tuy rằng thịt chỉ có lẻ tẻ mấy miếng thịt thái hạt lựu, nhưng cũng không tệ lắm.
Chỉ là cơm hơi nhiều, Dư Điềm Điềm nhìn mà buồn rầu.
"Em ăn trước đi, không hết thì để lại cho anh."
Dư Điềm Điềm hé miệng cười: "Em vẫn còn nhớ rõ là lần đầu tiên gặp anh, lại để anh phải ăn miếng bánh ngô mà em ăn không hết."
Phương Nghị cũng cười sờ sờ đầu cô: "Đúng vậy, anh có ăn cơm thừa của em cả đời này thì anh cũng cam tâm tình nguyện."
"Anh cứ ở đó mà lắm mồm đi."
Từ thành phố Xuyên Hóa đến chỗ đó của Dư Điềm Điềm phải ngồi tàu lửa khoảng mười tiếng đồng hồ. Tiếng xình xịch xình xịch của con tàu màu xanh lá cây rất có cảm xúc thời đại. Sau khi Dư Điềm Điềm và Phương Nghị mới vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, Dư Điềm Điềm đã mệt rã rời.
Chỗ ngồi mà Phương Nghị chọn là hai chỗ ngồi cạnh nhau, Dư Điềm Điềm ngồi ở bên trong, thấy cô đã mệt rã rời như một con mèo nhỏ, Phương Nghị hỏi: "Em buồn ngủ không?"
Dư Điềm Điềm mơ hồ gật đầu một cái.
"Dựa vào anh ngủ một lát đi."
Đương nhiên là Dư Điềm Điềm sẽ không từ chối, lập tức dựa vào bờ vai vừa khỏe khoắn vừa rộng rãi của Phương Nghị, Phương Nghị cười một tiếng: "Ngủ đi, đừng lo lắng, đồ đạc đã có anh trông chừng rồi."
Ngồi đối diện với hai người là một cặp vợ chồng già, thấy vậy, cười nói: "Vợ chồng son mới vừa kết hôn chưa được bao lâu có phải không? Tình cảm tốt thật đấy."
Phương Nghị có chút ngượng ngùng, còn Dư Điềm Điềm lại thuận thế nắm lấy cánh tay của Phương Nghị, gật đầu một cái nói: "Đúng vậy ạ."
Trong mắt của Phương Nghị nổi lên một trận sóng to gió lớn.
Dư Điềm Điềm lặng lẽ chớp mắt: "Dù sao thì bọn họ cũng không quen biết em."
Mà điều mà Phương Nghị để ý cũng hoàn toàn không phải là điều này, yết hầu của anh cuộn lên cuộn xuống, tự giác ưỡn thẳng bờ vai và sống lưng, cố gắng để cho Dư Điềm Điềm dựa vào được thoải mái hơn một chút. Viện này là trách nhiệm của cái danh "người chồng mới cưới" của anh.
Trong lòng Dư Điềm Điềm thầm cười nhạo anh là đồ ngốc, ngáp một cái thật nho nhã rồi nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ.
Mở mắt ra lần nữa, đã là hơn ba giờ đồng hồ sau.
"Em đã ngủ lâu như vậy à... Sao anh cũng không gọi em..."
Cô dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, mệt mỏi nói.
"Dù sao thì cũng không có chuyện gì."
“Ồ... cổ em mỏi quá..."
Phương Nghị vội vàng nói: "Chắc là do ngủ lâu. Anh xoa bóp giúp em nhé?"
Dư Điềm Điềm nhìn những người xung quanh một chút, có chút thẹn thùng: "Thôi được rồi... Đợi một lát nữa là sẽ ổn lại thôi."