Về đến nhà, bà nội Phương nghe được tin vui mà nếp nhăn cũng giãn ra không ít: "Được rồi, tốt, đây là một chuyện tốt, ăn mừng chút đi!"
“Vâng!” Lúc này Phương Mạn và Phương Hoài thích nghe hai từ này nhất, ý của bà là lại có thể có đồ ăn ngon.
Dư Diềm Điềm cười híp mắt và nói: "Để con đi làm. Đúng lúc hôm nay cũng có mua hai con cá."
"Được đó, làm hết đi! Không chừa lại!"
Thợ mộc Kiều cũng rất nhiệt tình ở lại ăn cơm tối. Dư Điềm Điềm nhanh nhẹn loại bỏ hết tất cả xương cá đi, lấy dao khứa lên trên mặt ngoài thịt cá thành những đoạn trên thân cá, rồi lại hái thêm mấy quả cà chua non tươi mới ở trong sân, băm nhỏ, làm thành nước sốt chua ngọt. Bỏ con cá đã được khứa sơ chế rồi vào nồi chiên vàng, hai đầu vểnh lên, cho thêm nước sốt chua ngọt đỏ au vào, không khí vui mừng bao trùm, nhìn thôi cũng đã thấy vô cùng vui mừng.
Con cá còn lại thì làm thành món cá dưa chua, bỏ thêm một ít tiêu nhuyễn vừa thơm vừa cay, đầu cá được hấp riêng ở trên nồi để làm thành đầu cá băm tiêu, ngay cả xương cá Dư Điềm Điềm cũng không lãng phí, hầm thành cháo xương cá, bỏ thêm một ít thịt lợn băm nhỏ, Đôn Đôn uống sạch bay.
"Ăn cơm thôi!"
Phương Nghị và thợ mộc Kiều dọn bàn ghế ở trong sân, Dư Điềm Diềm bưng hai món cá đã làm xong ra, lại xào thêm hai ba món ăn kèm, nấu một nồi mì sợi xuống, một lát sau bữa cơm tối thịnh soạn rất nhanh đã được dọn lên bàn.
"Thơm quá! Món cá này thơm thật." Chị Phương khen ngợi tay nghệ của Dư Điềm Điềm. Trước đây người trong thôn ăn cá cũng không quá chú trọng, cơ bản cũng chỉ tùy tiện chiên cá lên một. hồi. Đâu có tách thân với đầu cá ra riêng. Làm ra nhiều kiểu như vậy.
"Nếm thử món cá dưa chuột này chút đi, rất khai vị."
Dư Điềm Điềm chỉ đạo.
Không cần cô phải nói, đũa của cả nhà cũng đưa tới, món thịt nạc bầm cần tây kia lại trở thành món được ưa chuộng.
Lúc trước nào dám nghĩ đến chuyện này, có thể nhìn thấy món thịt hầm Tinh Tử ở trên bàn cơm, cả năm cũng thể nhìn thấy nó được mấy lần. Bà nội Phương nhìn thợ mộc Kiều và chị cả Phương, trên gương mặt cũng nở một nụ cười vô cùng vui mừng.
“Bà nội, chị cả, hai ngày nữa con sẽ về thành một chuyến.” Dư Điềm Điềm đột nhiên nhắc tới chuyện này trên bàn ăn.
Cả nhà trừ Phương Nghị cũng dừng đũa lại một chút, chị cả Phương vội vàng đáp: "Ở nhà xảy ra chuyện gì sao?"
"Thân thể của bà ngoại em không tốt lắm, em muốn trở về đó thăm một lát thế thì mới yên tâm được."
"Khoảng khi nào thì em trở về đây?"
"Đi nhiều nhất là một tuần lễ, em cũng đã xin đại đội trưởng nghỉ phép được rồi."
Bà nội Phương liếc nhìn Phương Nghị: "Con tiễn con bé đi đi."
Phương Nghị gắp một miếng thịt cá vừa mới được róc xương vào trong chén của Dư Điềm Điềm, gật đầu nói: "Vâng."
Mới vừa nãy hai người cũng đã bàn bạc về chuyện này trên đường trở về, Phương Nghị hấp tấp nói nếu phải cùng cô đi về thì e là không tốt lắm, nhưng Phương Nghị nói tiễn cô đi thì cũng không thành vấn đề gì lớn.
“Chị… Nhất định là chị phải về sớm một chút đó.” Phương Mạn rụt rè nói, trong khoảng thời gian này, tất cả mọi người đều đã quen với cuộc sống có cô ở nhà họ Phương, đột ngột rời đi thế này, trong lòng của Dư Điềm Điềm cũng rất không nỡ.
"Yên tâm đi, chị nhất định sẽ về sớm. Tháng tám, tháng chín là đã đến lúc gặt lúa rồi, chị cũng không thể lười biếng được."
Phương Nghị ngẩng đầu lên nhìn cô một cái, khóe môi cong cong.
Sáng sớm cuối tuần, Dư Điềm Điềm đã thu dọn đồ đạc xong.
Chỉ cầm theo một cái rương đồ nhỏ nhắn xinh xắn, đóng gói theo nhiều nhất thì cũng chỉ có ba bộ quần áo, Phương Nghị thấy vậy thì tâm trạng rõ ràng là rất tốt.
Chờ cô chưa được mấy ngày thì sẽ trở về.
“Đi đường nhất định phải cẩn thận, cũng phải cất kỹ tiền bạc.” Cả chị cả Phương và bà nội Phương đều dặn dò hết lời, Phương Nghị quay đầu lại nói: “Yên tâm đi, con sẽ đưa cô ấy về đến nhà an toàn. Mọi người đi về đi, không cần phải đi tiễn."
Nhưng chị cả Phương khăng khăng nhất định muốn cùng đi đến bến xe, mãi đến khi nhìn thấy Dư Điềm Điềm và Phương Nghị vẫy tay chào chị ấy qua cửa kính xe, chiếc xe lái chầm chậm đi xa thì mới quay trở về.
"Thật là không nỡ..." Dư Điềm Điềm thu tầm mắt lại, thấy có chút mất mác.
Phương Nghị cong cong môi: "Không phải là sẽ sớm trở về sao?"
Dư Điềm Điềm gật đầu một cái, nói: "Nhưng mà cũng may là có anh đi cùng em! Đúng rồi, anh có thể đi cùng em được mấy ngày?"
Phương Nghị mím mím môi: "Anh sẽ cùng em quay trở về lần nữa..."
Dư Điềm Điềm trợn to hai mắt, cô nghĩ rằng lúc trước Phương Nghị nói rằng anh sẽ đi cùng cô về chỉ một hoặc hai ngày, dù sao thì anh cũng rất bận rộn như thế mà...
"Thật sao? Anh đã thu xếp mọi chuyện xong hết rồi sao?"