Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 170: Bánh bao súp cua 3

Chương 170: Bánh bao súp cua 3




Cao Trường Hổ gần không nghĩ tới cô can đảm như vậy, nói:”Chó này rất dữ đấy.”

Dư Điềm Điềm lắc đầu, chó nghiệp vụ vốn không dọa người, hằng năm chó nghiệp vụ đều ở chung với người, nghiêm túc huấn luyện, Không có lí do thì sẽ không làm người bị thương, những người này cũng sẽ không nuôi chó nghiệp vụ.

“Không sao, con và chó rất có duyên đấy.”

Vào giờ phút này, chú chó nghiệp vụ cũng rất tò mò nhìn Dư Điềm Điềm.

Cao Trường Hổ thấy thế, đành phải nói: “Được rồi, vậy con thử xem.” Dư Điềm Điềm lập tức đi tới và ngồi xổm trước mặt chú chó nghiệp vụ kia, chó nghiệp vụ nghiêng đầu một chút, giống như trong lòng đối với cô cũng có thêm vài phần hiếu kỳ.

Dư Điềm Điềm cười sờ đầu nó, chó nghiệp vụ lại không có chút phản kháng nào, trong lòng Dư Điềm Điềm mừng rỡ, lập tức dùng bàn tay vàng hỏi: “Có phải mày rất không thoải mái hay không?”

Chú chó này cũng không có ngốc như Đôn Đôn, cũng không có bướng bỉnh như Lượng Lượng, mà là giống một người trung niên vậy. “Sao cô lại biết, cô còn có thể nghe tôi nói chuyện sao?”

Dư Điềm Điềm cười: “Có thể, cần tao giúp mày không?

Chó nghiệp vụ thở dài: “Vậy thì bảo ông già kia đừng huấn luyện để ông ta tiết kiệm thời gian chứ, đừng giày vò tôi nữa, mệt chết đi được.”

Dư Điềm Điềm thiếu chút nữa thì bật cười: “Được, mày yên tâm.”

Chú chó nghiệp vụ kia thấy cô có thể nói chuyện, cảm thấy rất thú vị, nói tiếp: “Còn nữa, trước đây mỗi ngày tôi huấn luyện đều ăn ba bốn cân thịt. Sau khi đến đây, một ngày một cân cũng không có, quá hẹp hòi rồi, rốt cuộc có biết nuôi chó không vậy.”

Dư Điềm Điềm sờ đầu nó: “Mày yên tâm, tao đi nghĩ cách giúp mày.”

Chú chó nghiệp vụ kia thấy cô cũng khá đáng tin, liền phối hợp mà trước nay chưa từng có, Dư Điềm Điềm đứng dậy, vươn tay vỗ đầu chú chó một cái: “Ngồi xuống.”

Chú chó lập tức ngầm hiểu, liền ngoan ngoãn ngồi xuống.

Cao Trường Hổ vô cùng kinh ngạc: “Con, con có thể khiến cho chó nghiệp vụ nghe lời con sao?”

Dư Điềm Điềm nói dối: “Ồ, lần trước khi chúng con ở thôn Tỳ Ba cũng có loại chó to thế này. Thật ra, nguyên tắc đều không khác nhau lắm, chỉ là huấn luyện chó nghiệp vụ nghiêm khắc hơn một ít mà thôi, con thử một chút, không nghĩ tới nó đúng là nghe lời con nói.”

Cao Trường Hổ cảm thấy uể oải, ông ta huấn luyện con chó này đã mấy ngày rồi, ngay cả ánh mắt, chó nó cũng không cho ông ta, không nghĩ tới đứa con riêng nói mấy câu, con chó kia lại ngoan ngoãn chịu ngồi xuống.

Ông ta không thể không sinh ra cái nhìn khác xưa đối với đứa con riêng này của mình. Ngô Hồng Hà đang ở trong phòng, nghe thấy động tĩnh bên ngoài, nhưng mãi mà không thấy hai người vào, có chút hiếu kỳ đi tới: “Đang làm gì vậy?”

Dư Điềm Điềm nhìn thấy bà ta liền không muốn nói chuyện, Cao Trường Hổ nói: “Không có gì, phụ nữ thì bớt nhiều chuyện chút.”

Mặt Ngô Hồng Hà lập tức biến sắc, bình thường thì chuyện của Cao Trường Hổ bà ta sẽ không hỏi đến, nhưng mà vừa rồi Dư Điềm Điềm còn nói cười với ông ta đấy, sao đến mình thì lại thành ra nhiều chuyện rồi? Bà ta không khỏi dùng ánh mắt kỳ quái liếc nhìn đứa con gái này của mình, dưới ánh mắt của bà ta, Dư Điềm Điềm không liếc mắt mà trực tiếp vào nhà.

Ngô Hồng Hà cảm thấy mình đã nhịn không được rồi, vào tối nay bà ta nhất định phải ngả bài với Dư Điềm Điềm. Vì thế sau bữa cơm chiều, Cao Trường Hổ đã vào phòng ngủ, mà Ngô Hồng Hà lại gõ cửa phòng của Dư Điềm Điềm.

“Ngủ rồi sao?”

Dư Điềm Điềm đang thu dọn chăn, lạnh lùng nhìn thoáng qua cửa: “Đang tính đi ngủ.”

Ngô Hồng Hà bị nghẹn một chút, đây không phải là thức sao.

“Mẹ có nói mấy câu muốn nói với con.”

“Có chuyện gì không bằng để mai rồi nói sau!”

Ngô Hồng Hà nói: “Ngày mai không phải con muốn đi thăm bà ngoại con sao? Đúng lúc mẹ có ít thứ muốn để con mang đi.”

Dư Điềm Điềm do dự một chút, mở cửa phòng ra.

Trên tay Ngô Hồng Hà rỗng tuếch vốn không có lấy cái gì, nội tâm Dư Điềm Điềm liền xem thường, nhưng vẫn để bà ta vào.

Ngô Hồng Hà ngồi ở bên giường cô nói với Dư Điềm Điềm: “Mẹ luôn cảm thấy những ngày con ở nông thôn không được khá lắm, trong lòng rất là khó chịu, con biết nhà họ Trần không! Hôm qua, nói với mẹ rằng con trai của bà ấy mới vừa từ trong thành trở về, mẹ cảm thấy được hai đứa rất xứng đôi đấy, nếu không tìm thời gian gặp mặt đi.”

Dư Điềm Điềm nghĩ thầm, cái này là không nhịn được rồi sao. Nếu Ngô Hồng Hà như thế, Dư Điềm Điềm cũng không muốn khách khí với bà ấy: “Mẹ đây là đã tính xong giúp con rồi à?” Rõ ràng là ý châm chọc.

Ngô Hồng Hà bị những lời này của con gái đâm một cái: “Dù sao thì con cũng đến tuổi rồi, đứa bé kia mẹ gặp qua rồi, người cũng đàng hoàng, công việc cũng không tệ, hai đứa cùng sống chung cũng không phải là không có khả năng. Làm mẹ, còn có thể hại con sao.”

Dư Điềm Điềm nghĩ đến kết cục kia của nguyên chủ, nghĩ thầm vậy mà bà sẽ không hại tôi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch