Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 171: Bà ngoại 1

Chương 171: Bà ngoại 1




Dư Điềm Điềm cũng không muốn cùng Ngô Hồng Hà trở mặt, trở mặt thì đồng nghĩa với việc phải bỏ ra nhiều tinh lực, về sau còn sẽ xuất hiện rất nhiều yếu tố không chắc chắn khác, làm lỡ kỳ thi đại học của cô và Phương Nghị. Vì thế Dư Điềm Điềm luôn muốn dùng kế hoãn binh đến bám trụ Ngô Hồng Hà, không nghĩ tới Ngô Hồng Hà lại sốt ruột như vậy.

Dư Điềm Điềm tiếp tục nói: “Vậy nhà họ Trần có hình dạng gì? Con lại không biết, hơn nữa con ở nông thôn, không ở thị trấn, chẳng lẽ mẹ còn không yên tâm sao?”

Cái từ “Còn” này dùng hết sức vi diệu.

Ngô Hồng Hà ho khan một tiếng, luôn cảm thấy bây giờ đứa con gái này đã không còn bị mình bắt chẹt nữa, nếu cứ tùy ý để cô phát triển như thế này, không biết chừng sau này sẽ như thế nào, hơn nữa mấu chốt là tiền hỏi lễ nhà họ Trần đáp ứng thật sự là rất phong phú.

Tiền lương bây giờ của Cao Trường Hổ cũng chỉ vừa đủ bà ta và Tiểu Bảo sinh hoạt hàng ngày, hơn nữa tâm cơ của Cao Trường Hổ cực sâu, lòng dạ rất nặng, về phương diện tài sản vẫn không có công bằng với Ngô Hồng Hà, trên tay Ngô Hồng Hà không tích một ít tiền, sau này sao có thể được.

Nghĩ vậy, thái độ của Ngô Hồng Hà kiên định hơn: “Mẹ là mẹ con, tất nhiên có thể thay con quyết định, dù sao thì con không thể ngây người ở nông thôn, ngày mai con theo mẹ đi gặp nhà họ Trần một lần.”

Âm thanh của Dư Điềm Điềm hoàn toàn lạnh xuống: “Ngày mai con phải đi thăm bà ngoại con.”

Ngô Hồng Hà nhìn thoáng qua cô: “Thân thể bà ngoại con lại không có gì đáng ngại, con cứ phải đi thăm bà ngoại con làm gì? Chẳng lẽ bà ngoại con còn quan trọng hơn so với chung thân đại sự của con sao?”

“Đúng, bà ngoại con còn quan trọng hơn so với chuyện chung thân đại sự của con.”

Ngô Hồng Hà rốt cục cũng ý thức được đứa con gái này đã không còn là đứa con gái mặc cho người khác bắt chẹt trước kia, từ sau khi có thể nói, thế nhưng đã học được cách tranh luận, Ngô Hồng Hà tức giận chỉ vào cô: “Con, con bây giờ là cảm thấy mình biết nói chuyện rồi? Dám đối nghịch với mẹ con, con cũng không suy nghĩ một chút khi con còn nhỏ là ai cực khổ một phen cho con tiểu cho con ị nuôi lớn con?”

Dư Điềm Điềm cười cười: “Nhớ chứ, là bà ngoại con mà.”

Ngô Hồng Hà tức giận đứng lên, lúc giơ cánh tay lên, Tiểu Bảo ở cửa oa một tiếng khóc lên.

Hai người cùng nhau nhìn ra ngoài, tiểu Bảo nói: “Mẹ, mẹ, mẹ muốn đánh chị sao? “

Dư Điềm Điềm không nghĩ tới Ngô Hồng Hà sẽ ra tay, lúc đang chuẩn bị phản kháng, Tiểu Bảo lại đến. Nhìn thấy bộ dáng của Tiểu Bảo, Dư Điềm Điềm sửng sốt một chút, liền nhớ đến trước đây cha mẹ mình đánh nhau, mình ở một bên bất lực khóc thầm.

Ngô Hồng Hà lập tức chạy tới dỗ con: “Ngoan, mẹ và chị không có việc gì, con nhìn lầm rồi.”

Mắt Tiểu Bảo nhìn Dư Điềm Điềm: “Thật sao?”

Dư Điềm Điềm miễn cưỡng cười cười, gật đầu: “Tiểu Bảo, mau đi ngủ đi.”

Bởi vì con trai xuất hiện, Ngô Hồng Hà không để ý đã lý luận với Dư Điềm Điềm nhiều như vậy, bà ta cũng không tin con gái bây giờ có thể duỗi tay dài như vậy. Vì thế bà ta ôm Tiểu Bảo đi ngủ, “Rầm” một cái, đóng cửa lại.

Sắc mặt của Dư Điềm Điềm dần dần lạnh xuống, đột nhiên cảm thấy chính mình đánh giá thấp Ngô Hồng Hà rồi, cuối cùng nguyên chủ đã gả qua như thế nào? Sợ rằng phải đặt một dấu hỏi thật to.

Sáng hôm ngày hôm sau, ngay cả bữa sáng Dư Điềm Điềm cũng không có làm, hơn sáu giờ cô đã đi thẳng đến quán trọ. Lúc đó Phương Nghị vừa mới thức dậy, đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa, sau khi mở ra thì nhìn thấy Dư Điềm Điềm.

Anh ngẩn người: "Điềm Điềm?"

Dư Điềm Điềm nói: "Em không muốn ở lại ngôi nhà đó nữa, bây giờ chúng ta đi thăm bà ngoại đi."

Phương Nghị híp mắt một cái, nói: "Bọn họ làm cho em tủi thân sao?"

Dư Điềm Điềm lắc đầu một cái, nói: "Không có, chỉ là em không hòa hợp với nhà bọn họ được, tranh cãi một trận, đừng nhắc tới bọn họ nữa, anh dẫn em đi ăn sáng đi."

Phương Nghị thấy cô không muốn nói, cũng không có cố ép. Sau khi hai người thu dọn xong, lập tức rời khỏi quán trọ đi đến tiệm cơm quốc doanh.

Dư Điềm Điềm ăn hai chén sữa đậu nành, hai cái bánh quẩy và một vỉ tiểu lung bao hấp.

Ngày hôm qua Phương Nghị đã mượn được một chiếc xe đạp, hôm nay vừa vặn chở Dư Điềm Điềm lên đường từ nội thành thành phố Đức An. Bà ngoại của Dư Điềm Điềm sống ở thôn Ngọc An, nằm ở ngoại ô thành phố Đức An. Phương Nghị đạp xe được khoảng hơn một giờ, hai người cũng đã đến thôn Ngọc An.

Dư Điềm Điềm nhìn cổng ra vào của cái thôn này một cái, môi trường ở đây thậm chí còn không bằng thôn Tỳ Bà, không ngờ ở thành phố Đức An vẫn còn có một nơi hẻo lánh và hoang vắng như vậy. Dư Điềm Điềm xách theo một giỏ trứng gà, một túi bột mì Phú Cường, còn có một hộp sữa lúa mạch tinh chất. Hỏi thăm một người ở cửa thôn: “Xin hỏi bà An sống ở đâu vậy?” Bà ngoại của Dư Điềm Điềm họ An.

Bà An? Người kia suy nghĩ một lúc: "À, ở cửa Tây của thôn."

"Cảm ơn."

Dư Điềm Điềm và Phương Nghị dựa theo hướng mà người đó chỉ để tìm đi tới đó, một gian nhà nhỏ rách nát, một bà lão có mái tóc hoa râm, đang ngồi đung đưa trên chiếc ghế làm bằng cây mây ở trong sân. Cảnh tượng này khiến cho Dư Điềm Điềm nhớ đến bà ngoại của mình, trong nháy mắt hốc mắt của cô đã đỏ ửng.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch