Dư Điềm Điềm cầm lấy mạch nha đến trước mặt bà lão nói: "Bà ngoại, đây là sản phẩm dinh dưỡng. Con mua cho bà. Mỗi ngày bà nhớ uống một chén. Chờ đến lúc sau khi con quay trở về, con sẽ định kỳ gửi đồ tốt cho bà, có được không?"
Bà lão xua xua tay: "Gửi cái gì chứ, không cần đâu, cuộc sống của con cũng khó khăn. Không cần phải tiêu tiền cho bà đâu."
Trong lòng Dư Điềm Điềm cảm thấy vô cùng xót xa.
Sau khi cùng ăn cơm với bà lão xong, Dư Điềm Điềm muốn đi vào trong thôn mua ít đồ cho bà ngoại, nhưng mà trong cái thôn này cái gì cũng không có hết.
Phương Nghị nói: "Hay là hôm nay chúng ta trở về, sau đó lại vào trong thành mua chút đồ, ngày mai lại tới một chuyến nữa đi."
Dư Điềm Điềm suy nghĩ một lúc thấy cũng được. Buổi chiều, Phương Nghị giúp bà lão sửa chữa lại cửa sổ ở trong nhà, lại đem một vài các cái bàn, ghế góc bàn bị lung lay đều sửa chữa toàn bộ lại thỏa đáng hết, bà lão nhìn Phương Nghị rồi gật đầu một cái: "Là một đứa bé ngoan, một đứa bé ngoan."
Dư Điềm Điềm tự hào cười một tiếng: “Mắt nhìn của con không tệ đúng không bà ngoại?"
"Ha ha ha đúng vậy, mắt nhìn của con không tệ."
Phương Nghị đang bận bịu ở bên kia, sau khi nghe nói vậy xong đáy mắt cũng thoáng qua một tia cười.
Sau khi làm xong, lại cùng Dư Điềm Điềm nói chuyện rất lâu với bà lão ở trong sân, khiến cho bà lão vô cùng vui vẻ, trong sân phát ra tiếng cười đã lâu không gặp, mãi cho đến khi sắc trời đã sắp tối, Dư Điềm Điềm mới nói với bà ngoại: "Ngày mai con lại tới thăm bà, hôm nay con sẽ đi về trước."
"Được rồi, đi trên đường nhớ cẩn thận một chút, ngày mai con không cần phải tới đâu, hai đứa cũng bận rộn mà."
Dư Điềm Điềm nói: "Không có sao đâu, bà ngoại, con còn có thể ở lại đây thêm hai ngày nữa."
Bà ngoại nói: "Được, vậy thì bà ngoại sẽ đợi con."
Sau khi trở về từ trong thôn, suốt dọc đường đi Dư Điềm Điềm cũng rất trầm lặng. Phương Nghị nhìn ra được, lúc hai người trở lại trong thành, Dư Điềm Điềm ngay cả cơm cũng chưa ăn, đã vội vàng chạy về nhà, lúc Phương Nghị đưa cô đến dưới lầu nhà cô, đứng ở đầu hẻm hồi lâu. Hai ngày nay, mặc dù Dư Điềm Điềm chưa nói, nhưng mà không phải là Phương Nghị không có nghe, anh nghĩ đến lúc sáng nghe nhà họ Trần nói chuyện, ánh mắt híp lại một cái, lộ ra một tia tìm tòi nghiên cứu và ý vị thâm trường.
Ngô Hồng Hà đang ở nhà cũng chẳng khác gì Dư Điềm Điềm, mới vừa mở cửa một cái, Ngô Hồng Hà ngồi vào ở trên ghế sô pha, giận không có chỗ phát tiết: "Con đã đi đâu vậy? Đi cả một ngày mới trở về."
Dư Điềm Điềm nhìn bà ấy một cái: "Con đi thăm bà ngoại của con."
Ngô Hồng Hà nói: "Con đi gặp bà ngoại của con mà đi cả ngày vậy sao?"
Dư Điềm Điềm: "Vâng, sao vậy ạ?"
Ngô Hồng Hà nói: "Vậy mà mẹ cũng đã hẹn với người nhà họ Trần xong. Con thậm chí còn không thèm ló mặt ra. Hôm nay thì cũng được đi nhưng ngày mai con nhất định phải đi theo mẹ gặp người nhà họ Trần một chút."
Dư Điềm Điềm cười: "Con không đi."
Ngô Hồng Hà chỉ tay về phía cô, nói: "Con!"
"Con con cái gì chứ, con lặp lại lần nữa, con không muốn đi ai muốn đi thì cứ đi đi, dù sao cũng chẳng phải là nhà họ Trần rất tốt sao, nếu như mẹ vừa ý như vậy thì mẹ cứ tự mình đi đi."
Lúc đó Ngô Hồng Hà tức giận đến mức làm vỡ một tách trà ở trên bàn: "Con bây giờ tạo phản rồi đúng không. Trước đây mẹ lại xem nhẹ con. Không ngờ lại mạnh miệng như vậy. Con có hiểu hiếu thảo là gì không?!"
Dư Điềm Điềm nói: "Hiếu thảo sao? Nhà bà ngoại thứ gì cũng không có. Mẹ quanh năm suốt tháng cũng không về gặp bà lấy một lần. Mẹ còn không biết xấu hổ mà nói hiếu thảo ư?"
Ngô Hồng Hà bị Dư Điềm Điềm nói mà nhất thời nghẹn họng: "Thân thể của bà ngoại con vẫn còn rất khỏe. Mỗi một tháng mẹ cũng đều gửi tiền cho bà sao lại không có gì?"
"Ở chỗ đó thì có thể mua được cái gì chứ? Tiền cũng như là giấy vụn. Hơn nữa, mẹ gửi bao nhiêu tiền?"
Ngô Hồng Hạ chỉa tay về phía cô: "Tiền là giấy vụn, thế thì ngay từ đầu con không có tiền mẹ cho thì con có thể ăn uống được không? Con có thể sống nhờ vào chút công phân của cái phòng ăn đó của con được không?"
Dư Điềm Điềm cười khẩy một tiếng: “Mẹ mà không nói chuyện này thì suýt chút con cũng đã quên mất rồi. Lúc đầu mẹ nói đã đưa cho nhà họ Phương hai trăm đồng, nhưng mà trên thực tế chỉ đưa có năm mươi thôi phải không? Mẹ chính là bịa đặt thiếu tiền nhà họ Phương, còn lừa gạt con, năm mươi đồng đó bây giờ con sẽ đưa cho mẹ ngay, ngày mai con sẽ quay về."
Dường như Ngô Hồng Hà không ngờ rằng trên tay con gái mình vẫn còn có nhiều tiền như vậy, ánh mắt lập tức đỏ lên: "Tiền ở đâu ra?!"