Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 174: Bà ngoại 4

Chương 174: Bà ngoại 4




Ngô Hồng Hà đang định tiến lên cướp lấy ví tiền của cô, Dư Điềm Điềm lập tức tránh đi một cái, Ngô Hồng Hà bị va vào chân bàn một cái, mặt càng trắng bệch hơn.

Dư Điềm Điềm chỉ cảm thấy buồn đau, Ngô Hồng Hà thế này thậm chí còn không bằng cả Trương Mẫn Hồng, cũng không biết nếu như Cao Trường Hồ nhìn thấy bộ dàng này của bà ấy, sẽ có còn cảm thấy rằng mình đã cưới một người phụ nữ thùy mị và hiền lành nữa không?

Vốn dĩ Dư Điềm không muốn trừng trị Ngô Hồng Hà, nhưng cô cảm thấy rằng cần phải trả thù cho nguyên chủ, cũng phải để cho Ngô Hồng Hà nếm thử cái mùi vị gọi là bị tự mình vấp chân ngã nhào, vì vậy cô chớp mắt một cái, tạm thời nói một lời hữu ích: "Được rồi, con biết rồi, mẹ cũng đừng tức giận nữa. Không phải chỉ là đi gặp nhà họ Trần một lần thôi sao. Ngày mai con sẽ đi gặp, có được chưa."

Ngô Hồng Hà thấy cô thay đổi thái độ một vòng, trong lòng thấy khó hiểu, nhưng nghĩ chuyện làm mai hôn sự với nhà họ Trần mới là quan trọng thì nói: “Con nhớ kỹ những gì con đã nói đó.” Trong lòng Dư Điềm Điềm thầm cười khẩy một tiếng: “Mẹ yên tâm đi, con nhất định sẽ nhớ."

Buổi tối Dư Điềm Điềm nằm ở trên giường suy nghĩ một chút, trong lòng đã có cách đối phó, nhưng điều mà cô không biết là giờ phút này Phương Nghị cũng đã có dự định của riêng mình. Cách dưới lầu nhà họ Cao không xa, trong một con hẻm nhỏ, Phương Nghị đang cho bảy tám tên côn đồ, mỗi người mười đồng, những tên côn đồ đó thấy anh ra tay hào phóng như vậy thì lập tức vô cùng vui sướng nói: "Anh Phương cứ yên tâm, chuyện này cứ để cho chúng tôi lo liệu."

Phương Nghị gật đầu: "Sau khi chuyện này thành công thì tôi cũng sẽ không bạc đãi các người."

Dư Điềm Điềm nghĩ rằng mình giấu giếm rất tốt, nào ngờ Phương Nghị đã nhận ra một ít manh mối từ lâu. Thậm chí ngay cả đơn vị của Ngô Hồng Hà, bao gồm cả tình hình của nhà họ Trần, cũng đều đã dò xét được một ít manh mối, vừa mới nghĩ đến chuyện Ngô Hồng Hà muốn gả Dư Điềm Điềm cho nhà họ Trần, trong tròng mắt hẹp dài của Phương Nghị lập tức để lộ ra vẻ nguy hiểm.

Sáng sớm ngày hôm sau, Dư Điềm Điềm đi một chuyến đến chợ đen trước, mua bốn năm cân xương thịt, trở về nhà họ Ngô, thừa dịp lúc Cao Trường Hổ ra ngoài đi làm, lặng lẽ đi ra vườn sau, đút xương thịt mới mua vào sáng sớm hôm nay cho con chó cảnh sát kia, sau khi con chó cảnh sát nhìn thấy xương thịt thì phấn khởi rung đùi đắc ý không ngừng lắc lư cái đuôi. Dư Điềm Điềm lại trao đổi sâu với nó một phen, lúc này mới yên lòng.

Sắp đến buổi trưa, Ngô Hồng Hào lập tức thúc giục Dư Điềm Điềm lên đường, người đàn ông mà gả cho nguyên chủ đó tên là Trần Thành Minh. Cùng lúc đó, lúc này Trần Thành Minh cũng vừa mới ra ngoài, chẳng qua là anh ta vừa mới đi tới đầu hẻm, đột nhiên lại bị mấy tên vô lại chặn đường lại: “Các người muốn làm gì?” Trần Thành Minh hỏi.

"Làm gì hả? Tên nhóc cậu năm ngoái thiếu tiền bọn tôi còn chưa có trả lại."

"Các người, các người là người mà ông chủ Hồ phái đến đây đòi nợ sao?"

Mấy tên côn đồ kia nói: "Bớt nói nhảm lại, mau chóng trả tiền lại đi, nếu không thì hôm nay cũng đừng nghĩ đến chuyện đi ra khỏi con hẻm này."

Trần Thành Minh lập tức nói: "Tôi sẽ có tiền ngay lập tức. Các người chờ tôi một chút nữa. Cha tôi nói ông ấy sẽ đưa tiền cho tôi ngay sau khi tôi kết hôn. Chờ thêm hai ngày nữa, tôi sẽ đích thân đi nói lời xin lỗi với ông chủ Hồ.”

Mấy tên côn đồ kia cười một tiếng: "Tất cả những người thiếu nợ cũng đều nói như vậy, cậu nhanh lên đi, nếu hôm nay không trả tiền, thì bố mày sẽ đánh mày đến cả mẹ mày cũng không nhận ra."

"Bay giờ ban ngày ban mặt mà anh định làm gì vậy? Hôm nay tôi có việc quan trọng phải làm, không có thời gian để nói nhảm với các người."

"Chuyện quan trọng sao? Không phải trùng hợp sao? Bố mày cũng có chuyện quan trọng phải làm. Hôm nay phải đánh chết mày chính là chuyện quan trọng của bố mày đó!"

Vừa nói xong mấy tên côn đồ lập tức vây quanh Trần Thành Minh đến mức nước cũng không thể ngấm qua được, lúc Trần Thành Minh định hét lớn tiếng kêu người thì đã bị người ta che miệng lại, không cần phải tốn quá nhiều công sức, đã bị người ta hung hăng đánh cho một trận, nhưng mà thuộc hạ của mấy tên côn đồ cũng có đếm, nhớ đến chỉ thị của Phương Nghị, đánh người một trận nhưng trên mặt lại không bị thương. Đây chẳng qua chỉ là một lời cảnh cáo, “Nếu hôm nay mày rời khỏi con hẻm này thì ngày mai bố mày sẽ lại đến.” Đây là lời cảnh báo cuối cùng của mấy tên côn đồ.

Trần Thành Minh bị đánh mà cánh tay và trên đùi đều bị thương, đi bộ khập khiễng, bây giờ nào còn quan tâm đến chuyện đi gặp Dư Điềm Điềm, hơn nữa còn quên mất lời cảnh cáo của mấy tên côn đồ, lập tức quay đầu đi đến bệnh viện ngay.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch