Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 175: Bà ngoại 5

Chương 175: Bà ngoại 5




Còn Ngô Hồng Hà vừa mới bước ra ngoài, con chó cảnh sát ở trong sân đột nhiên phát ra một tiếng nức nở, ngã xuống đất.

Dư Điềm Điềm sợ hết hồn, lập tức chạy đến nhìn, Ngô Hồng Hà cũng sửng sốt, bà ấy thấy Cao Trường Hổ rất cưng con chó cảnh sát này. Mà lúc này, Cao Trường Hổ, người vốn dĩ là không cần phải trở về vào buổi trưa, đã trở về.

Con chó cảnh sát kia có kỹ năng diễn xuất rất phi thường, ngã xuống trên đất, tay chân trực tiếp co quắp lại, Cao Trường Hổ vừa nhìn thấy vậy thì xe đạp cũng không có đậu lại đàng hoàng: "Sao vậy?"

Ngô Hồng Hà lập tức giải thích: "Không, không biết nữa, mới ra tới đã nhìn thấy như vậy rồi."

Dư Điềm Điềm nói: "Giống như nó đã ăn đồ hư."

Sắc mặt của Cao Trường Hổ lập tức trầm xuống, nhìn về phía Ngô Hồng Hạ: "Buổi sáng em cho nó ăn cái gì vậy?"

Ngô Hồng Hạ vô cùng sững sờ: "Chỉ là cơm bình thường thôi."

Dư Điềm Điềm có đôi mắt tinh tường, nhìn thấy thức ăn cho chó còn sót lại trong thau cơm, đó không phải là thức ăn cho chó đàng hoàng, mà đó là thức ăn và cơm còn thừa lại.

Sắc mặt của Cao Trường Húc lập tức tái mét: "Lúc anh không có ở nhà, em đều cho nó ăn thức ăn thừa sao?"

Ngô Hồng Hà nói: "Không phải tất cả những con chó khác cũng được nuôi như vậy sao?"

"Ngốc quá! Đây là chó bình thường sao?! Đây là chó cảnh sát! Con gái em cũng hiểu chuyện mà em lại không biết sao?! Không phải anh có cho em tiền và phiếu thịt sao? Sao lại không mua thịt?!"

Ngô Hồng Hà sửng sốt: "Thậm chí người còn không được ăn thịt nữa, sao lại có thể cho chó ăn chứ! Hơn nữa, thịt nào có dễ mua như vậy chứ, mới sáng sớm đã phải đến ra cửa hàng thịt heo đứng xếp hàng rồi."

"Tiền và mấy phiếu thịt đã cho em kia thì sao?!"

Ngô Hồng Hạ vừa nghe nói đến chuyện tiền bạc, cũng lập tức có chút tức giận: "Anh nghi ngờ em sao?! Những thứ tiền anh cho kia có đủ sao? Anh có biết giá thịt bây giờ là bao nhiêu tiền một cân không? Xếp hàng cũng chưa chắc đã mua được nữa, còn không phải là em nhờ người ở trong chợ.. "

Dư Điềm Điềm đứng ở một bên xem kịch vui. Bây giờ là ban ngày, ở bên ngoài sân đều là người. Cao Trường Hổ là người của viện công trường, vốn dĩ là người dễ gây được sự chú ý. Người nhà ở hàng xóm đang tưới nước cho thửa rau ở trong sân, hai chữ chợ đen còn chưa được Ngô Hồng Hà phun ra, Cao Trường Hổ đã bụm miệng bà ấy lại một cái, kéo người đi vào trong nhà.

"Còn ngại cuộc sống không đủ tốt có phải không? Chuyện hàng ngày em đều đi chợ đen, anh còn không nói, nhưng mà dù sao bất kỳ việc gì cũng luôn phải có chừng mực. Em cũng không thể nhiều lần đi mua đồ ở chợ đen được chứ? Còn con chó này, anh hỏi em, con chó này từ ngày đầu tiên nó về đây, em đã không cho nó ăn đủ thịt rồi phải không?"

Ngô Hồng Hạ có chút chột dạ: "Cho ăn... cho ăn, hôm nay không có cho ăn..."

“Thịt cho ăn là thịt gì vậy?” Ngô Hồng Hà lắp ba lắp bắp, không nói ra nguyên do.

Sắc mặt của Cao Trường Hổ trầm xuống, ông ta còn không hiểu ra sao, bây giờ ông ta không quan tâm nhiều đến chuyện so đo với Ngô Hồng Hà nữa, vội vàng đi xem con chó cảnh sát bảo bối của ông ta. Vừa mới đến sân, đã nhìn thấy con chó cảnh sát đó đã khá hơn rồi, Dư Điềm Điềm đang đứng ở bên cạnh nó.

Dư Điềm Điềm ngẩng đầu: "Ồ, thời tiết quá nóng, con chó này cũng không phải là do ăn đồ hư, hình như là do không được cho uống nước. Con vừa mới cho nó uống nước, đã tốt lại rồi."

Lời nói này còn chưa kịp dứt. Nói một chút đã khiến sắc mặt của Ngô Hồng Hà và Cao Trường Hổ trở nên vô cùng khó coi, một cái thì trắng hoàn toàn và một cái thì đen hoàn toàn, Cao Trường Hổ lạnh lùng liếc nhìn Ngô Hồng Hà, bước tới bên con chó cảnh sát kia, nói với Dư Điềm Điềm: "Nhờ có con, nếu không có con, chú thật không biết phải giải thích như thế nào với người chiến hữu cũ."

"Không sao, con thích chó nên có hiểu rõ một chút, không có sao đâu ạ."

Cao Trường Hổ vui mừng liếc nhìn Dư Điềm Điềm, ngay sau đó trở nên thất vọng về Ngô Hồng Hà đến cực điểm.

"Nhưng mà con đề nghị nên dẫn con chó đi khám một chút, đề phòng hờ chuyện bất trắc."

"Đúng, đúng, đúng, con nói đúng, con hiểu rất rõ, hay là con đưa nó đi cùng đi."

Dư Điềm Điềm dắt con chó cảnh sát kia: "Được ạ, vậy con sẽ mang nó đi khám một chút."

Cao Trường Hổ không nói hai lời lập tức đưa cho Dư Điềm Điềm mười đồng, nói nhất định là Dư Điềm Điềm phải nhận lấy, Ngô Hồng Hà đứng ở một bên nhìn, khỏi phải nói sắc mặt của bà ta vô cùng khó coi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch