Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 176: Về nhà 1

Chương 176: Về nhà 1




Khi Dư Điềm Điềm dẫn con cảnh khuyển đi ra khỏi cửa nhà họ Cao thì suýt chút nữa cô đã bật cười thành tiếng, đây cũng chỉ mới bắt đầu thôi, hôm nay Ngô Hồng Hà giống như một người uống phải thuốc câm vậy, vừa không thấy nhà họ Trần, còn khiến Cao Trường Hổ thất vọng vì bản thân mình, nhìn thấy Dư Điềm Điềm hào hứng dẫn con cảnh khuyển đi ra ngoài cửa, đầu móng tay bà ấy sắp cắm nát lòng bàn tay rồi.

Con cảnh khuyển kia tất nhiên là không sao, Dư Điềm Điềm đưa nó ra ngoài đi dạo, nó cũng rất vui mừng, trong quá trình giao lưu với nó Dư Điềm Điềm được biết nó tên là Ba Gia, trông rất oai phong.

Cảnh khuyển đều có giấy chứng nhận công tác, khi Dư Điềm Điềm dẫn con cảnh khuyển đi trên đường thì đã nhận được nhiều ánh mắt hiếu kỳ của mọi người, có dò xét, cũng có ngưỡng mộ.

Cô đi đến cửa nhà trọ, vừa hay nhìn thấy một hình bóng quen thuộc.

“Phương Nghị!” Dư Điềm Điềm hét lên.

Phương Nghị quay đầu qua, khi nhìn thấy Dư Điềm Điềm cũng rất vui mừng, cô hào hứng chạy qua đó: “Hôm nay! Đừng nói đã trút giận biết bao!”

Phương Nghị cứ tưởng cô đang nói chuyện của nhà họ Trần, trong ánh mắt lướt qua một tia nụ cười: “Sao thế?”

“Đi nào, vừa đi vừa nói, cũng nhờ thằng nhóc này đã giúp em một việc lớn!”

Mặc dù Phương Nghị chưa từng thấy qua cảnh khuyển nhưng cũng nhận ra được, vừa nói chuyện với Dư Điềm Điềm, hai người chầm chậm đi dưới tán cây của Thành phố Đức An, còn đưa Ba Gia đi chơi bóng suốt cả buổi chiều.

Cảnh khuyển cũng không phải mọi lúc mọi nơi đều cần huấn luyện, công việc của Cao Trường Hổ bận rộn, Ngô Hồng Hà hoàn toàn không có khái niệm, đã lâu lắm rồi Ba Gia không được ra ngoài chơi đùa nên nó trông vui mừng cực kỳ.

“Phương Nghị, ngày mai chúng ta về nhà, anh mua vé đi.”

Trên đường trở về, Dư Điềm Điềm bỗng nói.

“Ngày mai đi sao?” Phương Nghị có chút ngạc nhiên.

“Sao vậy, chuyện của anh còn chưa giải quyết xong sao?”

Chuyện của Phương Nghị đã sớm giải quyết xong rồi, chỉ là anh không ngờ tới…

“Ngày mai em sẽ đi mua hết tất cả mọi thứ cho bà ngoại, sau đó chúng ta đi về nhà, về thôn Tỳ Ba, sau này cũng không quay lại nữa.”

Phương Nghị dừng bước chân lại và nhìn Dư Điềm Điềm bằng ánh mắt sâu thẳm.

“Em nghĩ kỹ chưa?”

“Tất nhiên là nghĩ kỹ rồi, cho dù có quay lại cũng chỉ thăm bà ngoại của em thôi, sao thế? Không được sao?”

“Tất nhiên là được!” Phương Nghị lập tức nói.

Dư Điềm Điềm đồng ý sống qua ngày với anh, điều này khiến nội tâm của anh dậy sóng.

“Anh chỉ sợ mẹ của em…”

Dư Điềm Điềm hơi ngơ ngác, quả nhiên Phương Nghị đã sớm biết rồi.

“Chuyện này ngày mai sẽ giải quyết xong xuôi thôi, anh có tin em không?”

Phương Nghị nheo mắt lại: “Tất nhiên là anh tin rồi.”

Dư Điềm Điềm nở nụ cười: “Vậy đi nhanh lên nào.”

Mặc dù Phương Nghị tin rằng Dư Điềm Điềm có thể một mình xử lý chuyện của Ngô Hồng Hà nhưng thế lực sau lưng của nhà họ Trần rất lớn mạnh, mấy ngày nay cũng không phải Phương Nghị chưa từng nghe ngóng, anh chầm chậm đi theo phía sau Dư Điềm Điềm, trong lòng cứ không ngừng suy nghĩ.

“Em về trước đây, anh nhớ mua vé đấy!” Dư Điềm Điềm đi đến cửa nhà liền nói với anh.

“Được thôi.”

Dư Điềm Điềm dẫn Ba Gia quay về nhà họ Cao, Ba Gia liền tươi tỉnh hú lên một tiếng trong sân, Cao Trường Hổ ngồi trong nhà nghe thấy động tĩnh đã lập tức chạy ra ngay.

Ba Gia rất vui mừng, cũng tình nguyện trưng khuôn mặt hào hứng với Cao Trường Hổ, cho dù Cao Trường Hổ có ra lệnh thế nào thì Ba Gia cũng rất phối hợp khiến tâm trạng Cao Trường Hổ rất tốt.

“Hahaha, Điềm Điềm, chú thật sự không biết phải nói cái gì đây, nhờ con cả đấy.”

“Chú quá khách sáo rồi, cháu cũng chỉ làm thử thôi nhưng mà sau màng nuôi chó không được giống như giống như trước đây nữa.”

“Được, được, cái này do chú làm không đúng, chú phải thỉnh giáo con nhiều hơn đấy! Con hãy dạy cho chú thêm đi.”

Dư Điềm Điềm thấy Cao Trường Hổ thật sự rất thích Ba Gia nên cũng không hẹp hòi, cho dù không cần người hướng dẫn, chỉ cần nắm được phương pháp đúng, khiến chú chó cảm thấy thoải mái thì tự nhiên chúng sẽ nghe lời chủ nhân thôi.

Khi hai người đang giao tiếp trong sân thì Ngô Hồng Hà đang thái rau rất vang trên bàn.

“Chú, con cũng có chuyện này muốn nhờ chú.” Dư Điềm Điềm thấy thời cơ tới rồi nên mở miệng nói.

“Con nói đi, con nói đi.”

“Con định ngày mai sẽ quay trở về quê nhưng ý của mẹ con là muốn con và nhà họ Trần gặp mặt nhau, tôi nghĩ kỹ rồi…nhà họ Trần rất bề thế, con sợ mình không trèo cao nổi.”

Đôi tay đang vuốt lông cho Ba Gia của Cao Trường Hổ bỗng dừng lại: “Nhà họ Trần? Nhà họ Trần nào?”

“Chính là nhà họ Trần của viện địa thiết đấy…cha anh ta tên là Trần Đào…”

Cao Trường Hổ vừa nghe thấy cái tên này, sắc mặt ông ấy lập tức tối sầm lại.

“Chú?”

“Chú biết rồi, không muốn gặp thì đừng gặp nhưng con thật sự muốn tiếp tục ở dưới quê sao?”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch