Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 177: Về nhà 2

Chương 177: Về nhà 2




Dư Điềm Điềm gật đầu: “Trời đất rộng lớn có nhiều việc phải làm mà, còn có rất nhiều thanh niên trí thức đều xuống dưới quê đón nhận giáo dục thì con có gì mà không được chứ?”

Cao Trường Hổ quay qua nhìn đứa con riêng khiến ông ấy có chút thay đổi cách nhìn và gật gật đầu.

Tối hôm đó, trong phòng của Cao Trường Hổ và Ngô Hồng Hà đã phát ra tiếng tranh cãi.

Dư Điềm Điềm đứng tựa bên cạnh cửa và cười một tiếng.

Quả nhiên không sai, kiếp trước của nguyên chủ sau khi gả cho nhà họ Trần thì Cao Trường Hổ đã có khoảng thời gian rất dài đều cho sắc mặt xấu đối với Ngô Hồng Hà, con người Ngô Hồng Hà vừa xấu tính vừa ngu ngốc, nghĩ không ra uẩn khúc bên trong, còn nguyên chủ càng chìm đắm trong vũng bùn khó thoát thân nên làm gì biết nội tình bên trong chứ.

Cha của Trần Thành Minh, Trần Đào là đối thủ lão làng thời trẻ của Cao Trường Hổ, hai người luôn cạnh tranh giành giật, cho tới khi sau khi phân chia đơn vị mới từ từ tốt lên, ở thời kỳ nhạy cảm, Cao Trường Hổ suýt nữa còn bị Trần Đào hãm hại, suýt chút nữa đả bị đánh thành tàn phế và phải sống trong chuồng bò.

Sau này thời thế thay đổi, viện công trình của Cao Trường Hổ nhận được sự chú trọng và phát triển tốt hơn Trần Đào, Dư Điềm Điềm không biết lý do tại sao nhà họ Trần lại đột nhiên tìm đến Ngô Hồng Hà, chỉ là suy đoán có khi nào có khả năng này tồn tại hay không, nhà họ Trần muốn cưới cô gái câm như nguyên chủ cũng đồng nghĩa với việc chôn một quả bom ở bên cạnh Cao Trường Hổ.

Cô cũng chỉ là suy đoán thôi, vì vậy đã nhếch môi một cái, không ngờ tâm tư của Cao Trường Hổ quả nhiên rất thâm sâu và cãi nhau một trận lớn với Ngô Hồng Hà.

“Bà biết cái quái quỷ gì chứ!”

Trong căn phòng đang cãi nhau rất kịch liệt, còn truyền đến tiếng khóc của Ngô Hồng Hà, ngược lại Dư Điềm Điềm cảm thấy buồn ngủ rồi nhưng cô vẫn còn chuyện khác phải làm.

Cô đi đến trước bàn và bắt đầu cầm bút lên viết thư.

Ngô Hồng Hà không có đưa nguyên chủ đi học chữ nên nguyên chủ chỉ biết một vài con chữ, cũng là nhờ bà ngoại dạy cho cô nhưng người đang trước bàn bây giờ là Dư Điềm Điềm, cô viết một hơi ba lá thứ và bỏ vào bao thư theo thứ tự.

Lá thư thứ nhất là gửi cho mẹ của Cao Trường Hổ, cũng chính là bà mẹ chồng đó giờ Ngô Hồng Hà luôn rất sợ sệt, lá thư này sẽ được gửi nặc danh, trong lá thư sẽ nói rõ nhiều chuyện dối trá của Ngô Hồng Hà, ví dụ như việc giấu thân thế, ví dụ như việc lần này muốn dựa dẫm vào nhà họ Trần vân vân.

Dư Điềm Điềm tin rằng bà cụ thông minh này nhất định sẽ lập tức chạy đến nhà họ Cao và giúp cô ‘dạy dỗ" đứa con dâu này thật tốt.

Lá thư thứ hai là gửi cho nhà họ Trần, chuyện của nhà họ Trần Dư Điềm Điềm không nắm rõ lắm, cô chỉ là gửi cho đơn vị của người yêu Trần Đào, bây giờ người yêu của Trần Đào đang làm việc ở sở cung ứng nhưng dường như ngày nào Ngô Hồng Hà cũng đi chợ đen, vừa nghĩ đến việc này thì Dư Điềm Điềm đã cảm thấy nhất định có phim hay để xem rồi.

Lá thứ thứ ba là Dư Điềm Điềm muốn thông qua gửi chuyển tiếp gửi cho một người vì làm ở đơn vị cũ của Ngô Hồng Hà, chuyện này Dư Điềm Điềm cũng chỉ thông qua ký ức của nguyên chủ mới nhớ lại thôi, trước đây Ngô Hồng Hà đã từng giở rất nhiều chiêu trò thủ đoạn xấu xa phía sau lưng, bao gồm cả chuyện kết hôn với Cao Trường Hổ, cũng là lợi dụng người bạn khi đó. Dư Điềm Điềm chỉ là mang sự thật của câu chuyện nói ra, vả lại cũng trình bày dưới góc độ của một người ngoài.

Cho dù sau này Ngô Hồng Hà có nổi lòng nghi ngờ cũng tuyệt đối không đổ lên đầu của cô, dù sao nguyên chủ cũng không biết viết chữ, đây chính là cái lá chắn lớn nhất.

Vả lại lần này, ít nhất trong vòng nửa năm bà ấy cũng không còn thời gian để nhớ tới Dư Điềm Điềm đâu.

Sau khi cô viết xong ba lá thư này xong thì chìm vào trong giấc ngủ với tâm trạng rất tốt…

Sáng hôm sau, Dư Điềm Điềm và Phương Nghị đã đi chợ đen mua cho bà ngoại rất nhiều đồ, gạo, mì, dầu ăn vân vân, Dư Điềm Điềm mua đủ dùng cho ba tháng trời. Đợi sau này cô quay về thôn Tỳ Bà, có cơ hội cô sẽ lại gửi cho bà ngoại, khi hai người đi ra khỏi chợ đen, lần này họ không đi xe đạp mà quá giang một chiếc xe kéo trực tiếp đi đến thôn Ngọc An.

Còn bên chỗ nhà họ Trần, người ngày đầu tiên Phương Nghị tìm chỉ là một sự cảnh cáo nho nhỏ, hôm đó Trần Thành Minh chỉ là băng bó trong bệnh viện thôi, buổi chiều đã về nhà rồi, nào ngờ hôm đó trời vừa chập tối thì ở trong hẻm Trần Thành Minh đã bị người ta trùm bao bố từ phía sau và đánh cho một trận tơi bời, và lần đó ông ta đã phải nằm viện rồi.

Nhà họ Trần bận trị bệnh tính sổ cho Trần Thành Minh, làm gì có thời gian gặp mặt Ngô Hồng Hà chứ, vả lại nhà họ Trần chỉ ở Thành phố Đức An, Dư Điềm Điềm gửi là thư ngày thứ hai thì mẹ của Trần Thành Minh đã nhận rồi.

Ngày hôm đó, Ngô Hồng Hà đứng trước mặt mẹ của Trần Thành Minh đến đầu cũng không dám ngẩng lên.

Thậm chí còn lan truyền đến viện công trình và liên lụy đến Cao Trường Hổ.

Dư Điềm Điềm thừa cơ hội Ngô Hồng Hà đang bận tối mặt tối mày, đến lời chào hỏi cũng không có đã trực tiếp bỏ đi rồi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch