Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 178: Về nhà 3

Chương 178: Về nhà 3




Cô sảng khoái kéo Phương Nghị đi đến trạm xe lửa, mua vé, vào trạm xe, cho tới khi bước lên xe lửa, hôm nay xe lửa rất trống trải, Dư Điềm Điềm chỉ muốn hét lớn ra ngoài khung cửa sổ và bộc phát sự sảng khoái trong lòng mình.

Phương Nghị luôn nở nụ cười nhìn cô ở bên cạnh.

“Em hỏi anh, anh phải thành thật trả lời.”

Sau khi Dư Điềm Điềm ngồi đàng hoàng, cô bắt đầu chất vấn Phương Nghị.

“Có phải anh đã cho người đánh Trần Thành Minh không?”

Phương Nghị đang gọt táo cho cô, khi nghe thế, dưới đáy mắt bỗng lướt qua một tia hào hứng: “Trần Thành Minh là ai?”

“Anh còn giả vờ sao!”

“Điềm Điềm ăn táo này.” Phương Nghị chuyền quả táo đã gọt xong đưa cho Dư Điềm Điềm và nở nụ cười chứ không nói gì cả.

Dư Điềm Điềm hừ một tiếng liền đón lấy: “Quả táo này ngọt đấy! Em muốn ăn thêm!”

Giọng điệu Dư Điềm Điềm dịu dàng và đồng ý.

Anh không có thừa nhận nhưng Dư Điềm Điềm cũng hiểu rất rõ, cái cảm giác có người ở phía sau âm thầm bảo vệ mình mọi lúc mọi nơi thật sự là rất tuyệt.

Thôn Tỳ Bà.

Khi Phương Nghị và Dư Điềm Điềm xuất hiện ở trước cửa sân nhà họ Phương thì chị cả đang giặt đồ trong sân, quả nhiên Đôn Đôn vẫn là người đầu tiên chạy ra từ trong sân.

“Gâu gâu!”

Dư Điềm Điềm cúi xuống xoa xoa nó: “Nhóc con, mày có nhớ tao không?”

Chị cả Phương bỏ đống quần áo trong tay xuống và nhìn ra bên ngoài: “Tiểu Mạn Tiểu Hoài! Xem ai về này!”

“Chị cả!”

“Chị Điềm Điềm!”

Sân nhà họ Phương bỗng chốc trở nên rất náo nhiệt, bà nội Phương cũng bước ra từ trong nhà.

“Bà nội!”

“Về rồi sao? Về nhà là tốt rồi.” Bà nội Phương cười nói.

“Cuối cùng cũng trở về rồi!” Chị cả nở nụ cười đón lấy đống đồ trong tay Dư Điềm Điềm và Phương Nghị.

Dư Điềm Điềm đi vào trong sân và bắt đầu chia quà cho mọi người.

“Đây là của bà nội và chị cả.”

Bà nội Phương và chị cả Phương nở nụ cười đón lấy: “Còn mua đồ nữa chứ, thật là.” Nhưng mà khi chị cả nhìn thấy bộ quần áo sành điệu kia thì trên khuôn mặt vẫn khó lòng che giấu sự kinh ngạc.

“Cái này, cái này thật sự đẹp quá.”

“Đây là kiểu dáng sành điệu nhất năm nay ở thành phố đấy, chị có thích không?”

“Chị làm gì nỡ mặc lên người những nguyên liệu tốt như thế chứ! Chị phải làm một bộ giống y như vậy mới được!”

Phương Mạn Phương Hoài đứng bên cạnh chớp chớp mắt, Dư Điềm Điềm cố tình nói: “Ái chà thật có lỗi quá, chị quên mất quà của Tiểu Mạn Tiểu Hoài rồi!”

Hai đứa trẻ ngay lập tức khóc òa lên.

Phương Nghị đi qua đó xoa xoa đầu của chúng.

“Chị lừa hai em đấy, ở bên này nè, mau đi tháo ra đi!”

“Yeah!”

“Tốn rất nhiều tiền đúng không?” Bà nội Phương hỏi.

Dư Điềm Điềm lập tức kéo Phương Nghị qua: “Đều là anh ấy mua đấy bà nội.”

Bà nội Phương nhìn đứa cháu của mình một cái và không nói cái gì cả.

“Giết con gà ăn nào!”

Chị cả Phương vui vẻ đi về phía chuồng gà, Dư Điềm Điềm tinh tế chú ý đến việc kế bên chuồng gà có thêm một con ngỗng nên kinh ngạc hỏi.

“Nhà chúng ta có ngỗng sao?”

“Đúng vậy, vừa mới được chia đấy, nghe nói trứng ngỗng sau này có giá trị lắm!”

Dư Điềm Điềm nở nụ cười, lại có nhiệm vụ mới rồi.

Chị cả Phương kiên quyết nấu ăn nên Dư Điềm Điềm cũng chỉ đứng kế bên giúp đỡ thôi.

Thịt gà đang được hầm từ từ trong nồi, không cần thêm quá nhiều nguyên liệu hay gia vị gì đã có thể biến thành món canh gà thơm ngon, lớp dầu màu vàng óng khẽ nổi lên, mùi thơm nức mũi lan tỏa khắp nhà bếp.

Chị cả Phương hào hứng đứng bận rộn trong nhà bếp, Dư Điềm Điềm đứng nhìn cái sân nhỏ này của nhà họ Phương.

Đột nhiên cô cảm thấy lúc này mình giống như một người đi du lịch xa quay về nhà, không biết từ lúc nào cô đã sớm rời không khỏi cái sân nhỏ này.

“Thằng nhóc Nghị, vào đây một lát nào.” Bà nội Phương ngồi trong nhà gọi Phương Nghị, Phương Nghị đang sửa sang lại cái chuồng ngỗng, vừa nghe thấy bà nội gọi mình và bỏ hết mọi thứ đi vào trong nhà.

“Bà nội, trên đường đi cháu gặp được một người quen nên sẵn tiện…”

“Được rồi, đừng gạt bà nữa, bà còn không biết cháu sao, lần này có gặp phụ huynh của Điềm Điềm chưa?”

Phương Nghị hơi mím môi, biết mình không thể giấu được nữa nên sẵn tiện nói ra chuyện của nhà họ Cao.

Bà nội Phương nghe thấy chuyện này, sắc mặt của bà lập tức có chút đau xót: “Thật đáng thương…đúng là không ngờ, sao lại có người làm cha làm mẹ như thế này chứ…”

“Bà nội, cháu…”

“Được rồi, cháu gọi Điềm Điềm vào đây, bà hỏi con bé thử, nếu con bé đồng ý thì hai đưa hãy đính hôn trước, cứ kéo dài mãi cũng không tốt, không hợp lý lẽ.”

Phương Nghị vội ngẩng đầu lên, trong ánh mắt có kinh ngạc khó lòng che đập, bà nội Phương nói: “Đừng vui mừng sớm quá, lỡ như Điềm Điềm…”

“Cô ấy sẽ gả cho cháu thôi!” Phương Nghị nói rất chắc nịch.

Bà nội Phương hừ một tiếng: “Cho dù là vậy cũng chỉ mới đính hôn thôi, đợi hai đứa thi đại học xong mới tổ chức.”

Phương Nghị ừ một tiếng, chỉ cần có thể cưới được Dư Điềm Điềm thì điều kiện gì bây giờ anh cũng có thể chấp nhận.

Phương Nghị đi ra khỏi phòng bà nội và tiến sát bên cạnh Dư Điềm Điềm, sau đó nhìn cô bằng ánh mắt thâm sâu: “Bà nội nói có chuyện muốn hỏi em.”

“Sao thế? Có phải bà nội giận không, để em đi giải thích.” Dư Điềm Điềm kinh ngạc, cứ tưởng bà nội Phương tức giận bởi vì Phương Nghị đi về cùng với cô.

“Không phải, bà nội hỏi em có đồng ý gả cho anh hay không?”

Phương Nghị nhìn cô và trực tiếp cắt ngang lời cô đang nói.

Khuôn mặt Dư Điềm Điềm từ từ đỏ bừng lên.

“Ai thèm gả cho anh chứ!”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch