Mang tai Dư Điềm Điềm ửng đỏ, nghiêng đầu qua: “Không để ý tới anh nữa! Bà nội đang sốt ruột đợi kìa!”
Nói xong liền như một làn khói chạy vào phòng bà nội Phương.
Nhìn bóng lưng cô, khuôn mặt của Phương Nghị hiếm khi nhuộm phải ý cười.
Chị cả Phương nhìn thấy thấy bộ dạng si mê kia của Phương Nghị, cười nói: “Tranh thủ đi sửa lại chuồng gà chuồng vịt đi. Rồi thu dọn phòng của Điềm Điềm lại một lần nữa, hai đứa đã lâu không trở lại, chắc đã có không ít bụi.”
Phương Nghị cảm thấy toàn thân mình đều tràn trề sức lực, không nói hai lời, lập tức đi ngay đến viện bắt đầu làm việc.
Dư Điềm Điềm vào phòng của bà nội Phương, bà nội Phương cười nói: “Điềm Điềm đến đây ngồi.”
Dư Điềm Điềm đi tới: “Bà nội.”
“Bà nội hỏi cháu, lần này cháu trở về sức khỏe của người lớn trong nhà vẫn ổn chứ?”
“Đều rất tốt.” Dư Điềm Điềm nhắc tới nhà họ Cao, cảm xúc cũng có chút sa sút, nhưng tâm tình này không lừa được đôi mắt của bà nội Phương.
Bà nội Phương thở dài: “Đến đây, cháu ngoan ngồi bên này. Vừa rồi A Nghị cũng đã nói cho bà biết, quả thật bà cũng không nghĩ tới tình huống nhà mấy đứa lại phức tạp như vậy, khiến cháu chịu ủy khuất.”
Dư Điềm Điềm lập tức nói: “Sao có thể liên quan đến bà? Bà nội, chuyện lần này của nhà chúng cháu, bà và chị cả đã đối với cháu rất tốt rồi.”
Bà nội Phương vỗ tay cô: “Bà suy nghĩ một chút, nếu cháu và A Nghị đã ở bên nhau lâu như vậy, không bằng quyết định luôn chuyện này. Cháu có bằng lòng không?”
Dư Điềm Điềm đỏ mặt, bằng lòng thì nhất định là bằng lòng, chỉ là cô đang định chờ sau khi cấp ba xong rồi mới suy nghĩ đến chuyện này. Hiện tại cô đã để lại bên kia ba bức thư, đối với Ngô Hồng Hà mà nói, có thể sẽ bị làm phiền đến bốn năm tháng. Đến lúc đó, cho dù Ngô Hồng Hà giận đùng đùng đánh tới nông thôn thì cô và Phương Nghị cũng đã định thân rồi, Ngô Hồng Hà cũng không thể làm gì. Nhưng đây chỉ là ý nghĩ cá nhân của cô thôi.
Cô nói toàn bộ tình huống của Ngô Hồng Hà và tình huống nhà họ Cao không sót thứ gì cho bà nội Phương. Bà nội Phương nghe thổn thức cực kỳ, sờ đầu cô: “A Nghị nhà bà tuy rằng không có bản lĩnh gì quá lớn, nhưng nó có thể bảo vệ cháu tuyệt đối, cháu tin không?”
Tất nhiên là Dư Điềm Điềm tin, bà nội Phương thấy bộ dạng này của cô, cười vỗ vỗ tay cô: “Tốt, tốt, bà già này đã biết, vậy qua mấy ngày nữa chúng ta sẽ mở tiệc định luôn chuyện này.”
“Sao còn phải bày tiệc nữa, hay là tạm thời đừng lãng phí như vậy.”
Bà nội Phương lại không chịu: “Đây là truyền thống, sao có thể không bày? Đến lúc đó còn phải dẫn cháu đi gặp liệt tổ liệt tông nhà họ Phương chúng ta nữa.”
Trên mặt Dư Điềm Điềm vẫn hiện lên màu sắc ửng đỏ. Cô mới đi ra khỏi phòng của bà nội Phương, liền nhận thấy được một ánh mắt nóng bỏng ở trong viện dính trên người cô. Dư Điềm Điềm ngước mắt lên, yêu kiều trừng mắt liếc anh một cái, tự mình trở về phòng.
Phương Nghị ngốc nghếch cười ha ha, cho dù anh không hỏi cũng biết nhất định Dư Điềm Điềm sẽ đồng ý. Chị cả nhìn thấy bộ dạng này cũng rất vui cho hai người.
Thôn Tỳ Ba vào cuối tháng tám là lúc bắt đầu gặt lúa nước, sau khi Dư Điềm Điềm quay lại thôn Tỳ Ba thì cảm thấy cuộc sống này quá thảnh thơi vui vẻ. Vào tháng chín, cắt lúa xong thì rất nhanh đã đến tết Trung thu mỗi năm một lần. Trung thu là ngày trọng đại, bà nội Phương bảo chị cả Phương bày một bàn ở trong sân, lại dặn cả nhà xế chiều đi tảo mộ.
Phương Mạn và Phương Hoài cũng rất là tò mò: “Sao Trung thu lại muốn đi tảo mộ, không phải giữa tháng bảy đã đi rồi sao?”
Chị cả Phương gõ hai người một cái: “Bớt nhiều chuyện!”
Phương Nghị liếc nhìn Dư Điềm Điềm, khuôn mặt không giấu được sự vui mừng.
“A Nghị, đi mua thức ăn đi, A Lan cũng đi gọi nhà họ Kiều tới dùng cơm đi, nhiều người thì náo nhiệt hơn một chút.”
Chị cả Phương bỏ việc trong tay xuống: “Vâng, cháu đi ngay.”
Phương Nghị còn nhớ lần trước ở thành phố Đức An, Dư Điềm Điềm đã mời anh ăn cua lớn, nên hai ngày trước đã cố ý nhờ Đậu Tử mua khoảng bảy tám cân cua từ trong thành phố, Đầu Tử nhìn thấy kỳ quái: “Cua ăn có gì ngon, ngay cả thịt cũng không có dày như vỏ.”
Phương Nghị cười cười: “Hôm nay tới nhà ăn cơm.”
Đậu Tử hỏi: “Có chuyện tốt gì sao?”
Phương Nghị cười nói: “Đính hôn.”
Đậu Tử ngẩn người: “Chúc mừng anh nha! Em muốn mang dẫn Vương Hoa và Tiểu Đậu Tử nhà em đến!”
Phương Nghị gật đầu: “Không thành vấn đề.”
Ngoại trừ cua, Phương Nghị lại mua thêm hai con cá tươi, thịt heo là lấy trực từ khu chăn nuôi. Cuối cùng, khi đi ngang qua chỗ bán hàng rong, còn cắt thêm khối đậu hủ tươi.