Sáng sớm Phương Nghị đi đến trang trại nuôi heo một chuyến, canh đến khi mười giờ thì liền trở về sân nhỏ nhà họ Phương.
Đổi quần áo mới, tự mình cõng chị cả từ trong nhà đi ra.
Trước đó, Dư Điềm Điềm ăn mặc cho chị cả thật đẹp, còn thoa một chút son đỏ lên, cả người toát vẻ trẻ trung xinh đẹp, không giống như cái mông khỉ lưu hành ở nông thôn.
Chị cả Phương cứ như vậy mà được Phương Nghị vui vẻ cõng tới nhà họ Kiều.
Nhà họ Kiều đã không có người lớn, nhưng vẫn còn mấy người anh em bà con, các thôn dân gần như cũng đều đến chúc mừng cho chuyện vui này, nhà họ Kiều vô cùng náo nhiệt.
Nhìn thợ mộc Kiều cũng rất sôi nổi, thức ăn của tiệc cưới đều là thức ăn nhà nông thường ngày, chỉ là dưới tay nghề của Dư Điềm Điềm lại khiến người khác khó quên, mỗi bàn còn có một chén thịt heo hầm, điều này khiến cho tất cả mọi người trong thôn đều cảm thấy mỹ mãn.
Đây là chuyện vui duy nhất trong mười mấy năm qua của nhà họ Phương và nhà họ Kiều, nụ cười của Phương Nghị chưa từng tắt, một ly tiếp một ly rượu, anh đều đáp ứng toàn bộ, đến cuối cùng Đậu Tử nhìn không nổi, lại đây chắn rượu giúp anh.
Dư Điềm Điềm giúp chuyện ở phòng bếp xong liền chạy tới xem người đàn ông của mình, hôm nay Phương Nghị vô cùng sôi nổi, lưng thẳng tắp, Dư Điềm Điềm biết anh không muốn để bất luận kẻ nào khinh thường nhà họ Phương, càng vì chuyện của chị cả mà trong lòng cảm thấy vui vẻ.
Dư Điềm Điềm thừa dịp rảnh rỗi kéo người ra ngoài, có chút đau đầu: “Em biết anh rất vui, nhưng anh cũng đừng uống nhiều như vậy, anh rể cũng chưa khoa trương như anh.”
Một tiếng anh rể, mắt của Phương Nghị sáng rực lên.
Dư Điềm Điềm trừng anh: “Em gọi là chị cả thì không thể gọi là anh rể sao?”
“Có thể! Đương nhiên có thể!” Phương Nghị kéo tay nhỏ của người yêu, tay nhỏ của Dư Điềm Điềm nhẵn nhụi lại trắng nõn, Phương Nghị yêu thích không buông tay.
Anh nhịn không được cầm tay nhỏ của Dư Điềm Điềm đặt lên môi hôn một cái, Dư Điềm Điềm oán trách: “Làm gì vậy!”
“Khi nào thì chúng ta mới có ngày này?” Phương Nghị nhìn cô cười.
“Nghĩ xa thật, gần đây anh không có học tập đàng hoàng rồi, chờ xong chuyện của chị cả, em nên kiểm tra anh thật tốt.”
Phương Nghị nhếch môi cười: “Không thành vấn đề, cô giáo. Đều nghe em.”
Dư Điềm Điềm bĩu môi, tiệc rượu bên kia vẫn tiếp tục, Dư Điềm Điềm đẩy anh: “Mau trở về đi, hôm nay đừng để bọn họ chuốc say anh rể, đến lúc đó lại phiền chị cả.”
“Được, anh đi.”
Trước khi Phương Nghị rời đi, liền nhanh chóng thơm lên mặt Dư Điềm Điềm một cái, Dư Điềm Điềm nhịn không được nhẹ nhàng nện cho anh một quyền, nhưng mà vẫn để anh đi mất.
Tiệc rượu ầm ỉ đến tối, đa số mọi người đều uống đến người ngã ngựa đổ, thợ mộc Kiều sớm đã thoát thân, vào phòng tân hôn của mình.
Trên đường Phương Nghị về nhà, bước chân cũng có chút không yên.
Dư Điềm Điềm đưa canh giải rượu cho anh: “Mau uống đi, nếu không ngày mai sẽ khó chịu.”
Phương Nghị nhận lấy, một hơi uống cạn.
Nhà họ Kiều.
Chị cả Phương vĩnh viễn đều cần cù, sau khi yến tiệc kết thúc, chị cả Phương liền dọn dẹp nhà họ Kiều sạch sẽ từ trong ra ngoài, thợ mộc Kiều đổ đầy một chậu nước lớn, dời đến bên trong phòng tắm.
“Phòng tắm được đổi từ phòng chứa đồ lặt vặt lúc trước, đợi đến mùa xuân anh sẽ xây thêm một phòng nữa cho em.” Thợ mộc Kiều nhìn Phương Thu Lan nói.
Phương Thu Lan đang gỡ tóc, quay đầu lại: “Phiền phức quá, không có yếu đuối như vậy đâu!”
Thợ mộc Kiều nhìn bóng của chị ấy chiếu lên ngoài cửa sổ từ ngọn đèn dầu. Từ hôm nay trở đi, người phụ nữ này chính là vợ của anh ấy, điều này khiến cho Kiều Sinh đột nhiên cảm thấy có chút nhiệt huyết sôi trào.
“Em tắm rửa trước, anh đi dọn dẹp phòng bếp.” Kiều Sinh nói với Phương Thu Lan.
Phương Thu Lan cười với anh: “Được, em đi trước đây.”
Yết hầu của Kiều Sinh lăn lăn: “Được.”
Nhà họ Kiều không có lớn như nhà họ Phương, nhưng hai căn phòng ở thôn Tỳ Ba cũng xem là tốt, vả lại Kiều Sinh là người đàn ông cực kỳ cần cù, tất cả đồ dùng tủ gỗ trong nhà đều do mình anh ấy làm.
Từ lúc định thân với Phương Thu Lan, Kiều Sinh tự mình làm cho chị ấy hai tủ gỗ sơn mài, chiếm không gian rất lớn trong phòng.
Lại múc cho Phương Thu Lan thùng nước tắm mới, khiến cho Phương Thu Lan vô cùng ngạc nhiên.
Giường lớn bền chắc của nhà họ Kiều truyền đến tiếng hít thở nặng nề.
“Chờ, đợi lát nữa...”
“Chờ cái gì?”
Trên đệm chăn truyền đến tiếng quần áo cọ sát, một lát sau, chỉ còn sót lại tiếng ư ư a a.
...
Phương Nghị say rượu, nhưng mà uống canh giải rượu Dư Điềm Điềm nấu cho anh, lúc tỉnh lại cũng không khó chịu lắm, anh liếc nhìn sân bên ngoài, chị cả không còn, trong sân xem như yên lặng đi rất nhiều.