Cuối tuần này, Phương Nghị ở tiệm cơm Dân Doanh bao trọn một bàn trong phòng riêng.
Lẽ ra cũng phải mời các giáo viên nhưng có chút nhạy cảm nên những giáo viên kia đều từ chối, vì vậy chỉ nhận kẹo hỷ và gửi lời chúc mừng thôi.
Những người ngồi trên bàn ngày hôm nay đều là những người bạn trong ký túc xá của Dư Điềm Điềm và Phương Nghị, còn có cả Ngô Nguyệt và Dương Đan không ngại khó khăn đến đây.
Một bên là người đẹp, một bên là soái ca.
Khi đó hai người họ cũng không biết chính bởi vì buổi tiệc kết hôn này mà cuối cùng đã tác hợp cho mấy gia đình, đây là chuyện sau này…
“Nào! Mời chú rể nói vài câu nào!” Bên nam sinh bắt đầu reo hò.
“Nói cái gì mà nói, lắm trò! Theo tôi thì cô dâu chú rể hôn một cái đi!”
“Đúng vậy! Hôn một cái!”
“Hôn một cái! Hôn một cái!”
Cùng với sự phát triển của xã hội, tư tưởng của những người trẻ tuổi thời nay cũng dần dần phóng khoáng hơn, tình yêu tự do đang phát sáng lấp lánh trong ánh mắt mỗi một người, những lời reo hò đầy thiện ý kéo Dư Điềm Điềm và Phương Nghị vào giữa.
Dương Đan và Ngô Nguyệt nhìn nhau một cái cũng cười tít mắt tham gia vào trong đám người.
“Con đường của hai người cũng không dễ dàng gì, trường hợp long trọng như vậy, hôn một cái nào!” Ngô Nguyệt cười nói.
Dư Điềm Điềm nở nụ cười liếc cô ấy một cái, cổ họng Phương Nghị nuốt ực một cái và quay qua nhìn Dư Điềm Điềm với ánh mắt khẩn cầu: “Điềm Điềm?”
Dư Điềm Điềm nói vốn dĩ rất phóng khoáng, chỉ là cô ngại ngùng gật đầu và ngẩng đầu lên xấu hổ nhìn Phương Nghị, bỗng chốc anh đã hiểu rõ rồi.
Anh cúi người xuống và hôn một cái rất nhẹ lên khuôn mặt của Dư Điềm Điềm, hai tai anh đỏ bừng cả lên.
“Hời hợt, hời hợt quá!”
Rõ ràng mọi người vẫn không hài lòng cho lắm.
Phương Nghị lập tức che Dư Điềm Điềm lại và cười nói: “Đủ rồi đấy! Vừa lòng chưa!”
“Ghen tị rồi! Thì ra anh Phương sợ chúng ta nhìn thấy anh ấy và chị dâu thân mật sao?”
“Nhỏ nhen ghê!”
Phương Nghị chỉ nở nụ cười mà không nói gì cả, anh mạnh dạn ôm Dư Điềm Điềm vào lòng, chính là nhỏ nhen đấy, anh phải bảo vệ cho Dư Điềm Điềm càng kỹ càng hơn mới được.
Cuộc trò chuyện phương bắc vừa kết thúc không bao lâu, tháng mười hai cả nước trên dưới đều chào đón tiếng sấm đầu tiên của mùa xuân, trời đất Hoa Hạ đóng bụi suốt mười năm cuối cùng cũng được đánh thức và có cơ hội xoay chuyển, tất cả báo chí đều đăng lên những tin tức khiến con người phấn chấn, Phương Nghị đi bước chân lớn trong sân trường đại học A, anh muốn nhanh chóng mang tin tức này báo cho Điềm Điềm biết.
Lúc này tiếng chuông tan học đã vang lên, từ trong lớp học của hệ tiếng trung dần dần xuất hiện hình bóng của mọi người, Dư Điềm Điềm và các bạn học vừa bước ra khỏi lớp học thì Tống Cảnh đã tinh mắt nhìn thấy Phương Nghị: “Điềm Điềm, đối tượng của cậu kìa.”
Bây giờ Dư Điềm Điềm đã cắt mái tóc ngắn ngang vai, không còn thắt bím nên càng dịu dàng ôn hòa hơn, lúc này cô quay qua nhìn về hướng tay của Tống Cảnh và nở ra nụ cười rất ngọt ngào.
“Sao anh lại đến thế? Hôm nay không có lớp học sao?”
Phương Nghị đứng dưới nhánh hoa mai, để lộ ra hàm răng trắng đều và nở nụ cười rạng rỡ về phía cô. Đợi đến khi Dư Điềm Điềm đến gần, anh càng kích động đến mức ôm người lên xoay một vòng.
“Anh điên rồi! Mau buông em xuống!”
Đây là trường đại học A, không phải ở nhà.
Phương Nghị khẽ kìm nén lòng kích động và chuyền tờ báo quý báu đến trước mặt cô: “Bị em nói trúng rồi!”
Dư Điềm Điềm nhìn tờ báo ngơ ngác một cái, ngay lập tức chưa nhìn kỹ đã cười tít mắt hỏi anh: “Có phải là đất nước đã chính thức chuyển hướng sang phát triển thị trường kinh tế không?”
Phương Nghị kinh ngạc: “Em biết rồi sao?”
“Tất nhiên rồi! Hệ tiếng Trung của tụi em tất nhiên là đọc báo nhiều hơn anh rồi!”
Phương Nghị không suy nghĩ gì cả và tiếp tục cười lớn: “Anh quyết định mở một cái xưởng vật liệu xây dựng.” Anh mạnh dạn mang kế hoạch của mình nói cho Dư Điềm Điềm biết.
“Còn trại nuôi heo ở quê nhà nữa, anh bảo Đậu Tử hãy mạnh dạn đi đăng ký thương hiệu, cái này sẽ không còn gọi là đầu cơ trục lợi nữa mà gọi là doanh nghiệp tư nhân!”
Dư Điềm Điềm nở nụ cười nhìn anh, lúc này sự tự tin của Phương Nghị đang rất hừng hực sôi sục, rất ra dáng một thanh niên có chí hướng tích cực, cô gật đầu bày tỏ sự tán thành: “Em thấy được thấy đấy, em cũng muốn mở một cửa tiệm, anh không ngăn cản em chứ?”
Phương Nghị chi sợ cô cực khổ nhưng Dư Điềm Điềm vẫn kiên trì nói: “Anh muốn kiếm nhiều tiền, chẳng lẽ em không được kiếm tiền sao?”
“Được được được!” Phương Nghị kéo đối tượng của mình lại, anh biết cô có chủ ý nhiều lại thông minh: “Đi thôi, đi về nhà bàn bạc nào, sau đó gửi điện báo về nhà!”