Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 209: Hôn một cái 2

Chương 209: Hôn một cái 2




Phương Nghị ôm lấy cô với trái tim dâng trào nhưng anh cũng biết mình đã ra tay hơi nặng một chút, anh đưa tay ra nhẹ nhàng xoa bóp eo của Dư Điềm Điềm và kiên nhẫn giúp cô xoa bóp.

Trong giấc mơ Dư Điềm Điềm nói mớ một câu và rúc vào lòng của anh, rõ ràng là dựa dẫm vào anh, Phương Nghị khẽ hôn lên trán cô một cái, rõ ràng là tràn đầy ý trân trọng.

“Điềm Điềm, anh nhất định sẽ đối xử tốt với em.”

Khi Dư Điềm Điềm quay trở lại trường học đã là ba ngày sau, ba ngày này dường như đã trôi qua cả một thế kỷ vậy, hai người ở trong căn nhà nhỏ của mình thân mật âu yếm, dường như cách biệt với cuộc sống bên ngoài.

Cũng coi như là khôi phục lại tinh thần, Dư Điềm Điềm mới quay trở về ký túc xá nữ sinh.

“Điềm Điềm! Cậu quay trở về rồi sao! Nghe nói cậu xin phép, không sao chứ!”

Tống Cảnh hỏi với vẻ đầy quan tâm.

Dư Điềm Điềm lắc lắc đầu: “Không sao, cảm ơn mọi người quan tâm.”

“Sao thế, bị bệnh rồi sao?”

“Không phải…” Dư Điềm Điềm có chút ngượng ngùng nhưng vẫn mạnh dạn thừa nhận: “Tớ kết hôn rồi, đây là kẹo hỷ của mọi người.”

Sau một hồi im lặng.

Trong ký túc xá nữ sinh trường đại học A phát ra tiếng kêu thất thanh.

“Á! Trời ạ! Trái tim bao nhiều bạn học nam sắp vỡ vụn rồi! Cậu thật sự kết hôn rồi sao!”

“Đúng vậy.” Dư Điềm Điềm gật đầu cười nói.

Phải biết rằng vừa mới nhập học được mấy ngày nhưng Dư Điềm Điềm đã là một trong những người cạnh tranh đáng gờm chức hoa khôi, ít nhiều cũng khiến các bạn học nam rung động, nào ngờ vừa mới nhập học đã là hoa có chủ rồi.

“Là bạn học nam hôm đó bên đón cậu sao?” trái tim hiếu kỳ của nữ sinh bỗng chốc cháy lên, mọi người đều bao vây cô.

Dư Điềm Điềm gật đầu cười nói: “Ừ, cậu ấy là Phương Nghị, học hệ kiến trúc đấy.”

“Chà! Ngưỡng mộ quá!”

“Cuộc tình như thần tiên vậy!”

“Đây chính là sự lãng mạn đấy!”

Lúc này những lời chúc phúc và ngưỡng mộ bao vây lấy Dư Điềm Điềm, cô nở nụ cười chia kẹo kỷ cho mọi người: “Thế tớ cũng chúc các cậu sớm ngày tìm được một nửa trong lòng mình nhé.”

“phần hỷ phúc này tớ là người đón nhận đầu tiên!” Châu Nhất Tú là người đầu tiên nhận kẹo hỷ.

“Sao lại gả người vội thế!”

“Có phải là có đối tượng yêu thích rồi không!”

Tất cả mọi người đều bắt đầu thảo luận.

So với bên ký túc xá nữ sinh thì bên ký túc xá Phương Nghị càng bùng nổ hơn, nói chính xác hơn chính là cả tòa nhà cũng sắp nổ tung rồi.

Chuyện Dư Điềm Điềm là một trong những người ứng tuyển hoa khôi cũng không phải là bí mật gì cả, nay bỗng chốc không nói không rằng gả người, trong ánh mắt mọi người ai nấy đều nhìn Phương Nghị bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ, thậm chí còn có chút đố kỵ.

Nhưng mà những người trong ký túc xá tất nhiên đều chúc phúc, dù sao mọi người từ ngày đầu tiên đã biết mối quan hệ giữa Dư Điềm Điềm và Phương Nghị nên chưa bao giờ có suy nghĩ gì khác, chỉ có ngưỡng mộ.

“Mời khách đi, mời khách sẽ không nói gì nữa!”

Phương Nghị chỉ nở nụ cười và mang kẹo hỷ chia cho mọi người: “Không thành vấn đề, muốn đi đâu ăn cũng được, ăn kẹo hỷ trước nào.”

“Đi tiệm cơm Dân Doanh ăn thịt đi!”

“Có chút chí khí đi! Còn phải uống rượu nữa!”

Mọi người đều đang cười đùa, kẹo hỷ nhanh chóng đã được phát xong, may mắn nhận được kẹo hỷ cũng phát ra một tiếng kinh ngạc: “Còn có socola nữa!”

“Thằng nhóc này! Thật phóng khoáng quá!”

Trong lòng Phương Nghị nóng bừng, cưới được tiên nữ còn có thể không phóng khoáng sao?”

Tin tức Phương Nghị và Dư Điềm Điềm kết hôn nhanh chóng thông qua đường điện báo truyền đến thôn Tỳ Bà, chị cả Phương cười tươi chạy về phía nhà họ Phương.

“Bà nội! Bà nội! Điềm Điềm và thằng nhóc Nghị đã kết hôn rồi!”

Trên đường đi, các dân làng của thôn Tỳ Bà đều nghe thấy tin tức này, ai nấy đều bày tỏ sự chúc mừng dành cho nhà họ Phương.

Bà nội Phương vội vã đi ra từ nhà bếp: “Điện báo đến rồi! Mau cho bà xem nào!”

“Đến rồi đến rồi, thằng nhóc Nghị vừa gửi đến này!”

Bà nội Phương nhanh chóng đón lấy và đi đến nơi nhiều ánh nắng, bà xem một cách tỉ mỉ, ngắm nhìn rất lâu thì đôi mắt đã cười đến mức xuất hiện nếp nhăn.

“Kết hôn rồi, kết hôn rồi, được, được thôi! Tổ tiên ông bà phù hộ…”

“Bà nội, bà lại phong kiến mê tín rồi!” Bà nội Phương cười nói.

“Đúng, là bà không đúng! Hôm nay biết gà, cháu và thằng nhóc Sinh qua đây ăn cơm nhé!”

“Vâng!” Chị cả Phương nở nụ cười, bây giờ đã khác ngày xưa rồi, trong sân nhà họ Phương đã có mười mấy con gà, trong máu bà nội Phương vẫn còn là người vợ địa chủ ngày xưa, khi gặp chuyện tốt liền giết gà.

Nhưng mà thật sự rất vui mừng, đến động tác tay khi chặt gà của chị cả Phương cũng nhanh hơn, miệng cũng không ngừng hát hò.

Câu chuyện tình yêu của Phương Nghị và Dư Điềm Điềm rất nhanh chóng được lan truyền ra bên ngoài, bao gồm cả việc trước đây Dư Điềm Điềm bị bệnh, việc Phương giúp Dư Điềm Điềm kiếm tiền trị bệnh cũng được truyền đi chính xác, ai nấy đều biết trường đại học A xuất hiện một cặp đôi thần tiên.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch