Kể từ lúc hoàng hôn đột nhiên bắt đầu mưa xuống, trận mưa này dập tắt hết không khí của mùa xuân và sự nóng bức của mùa hè, mang theo những cánh hoa anh đào lất phất rơi xuống đất vào tiết cuối xuân, cánh hoa chi tử trắng tinh khiết vẫn rất kiên cường, những giọt nước trên cánh hoa ngưng tụ thành từng hạt chảy xuống trong nhụy hoa, sau đó biến mất không thấy nữa.
Dường như trong căn nhà nhỏ không hề chịu ảnh hưởng bởi luồng giá lạnh, nhiệt độ ngày một cao hơn, những lời nói tình tứ nồng nàn cùng với không khí thơm nhẹ ngào ngạt lan tỏa khắp căn phòng ngủ, loáng thoáng còn vang lên tiếng nước tí tách không dứt.
Chiếc váy ngủ Dư Điềm Điềm mới mua không tránh được móng vuốt của ác quỷ, nhăn nheo rơi xuống dưới đất, phía dưới còn có dấu hiệu bị xé toạc ra.
“Mệt…” Dư Điềm Điềm cảm thấy toàn thân rã rời lăn lóc ở trên giường, còn chưa lăn khỏi hai mươi milimet lại bị một cánh tay rắn chắc ôm lại.
“Phù…” Dư Điềm Điềm nhéo anh một cái.
“Buông em ra, mệt chết đi được…”
Cô chầm chậm mở mắt ra, lập tức chạm phải đôi mắt đen láy, bên trong tràn đầy dục vọng và tình yêu.
Cô thật sự là không được rồi nên vùng vẫy khỏi vòng tay của Phương Nghị: “Em đói rồi!”
Sau đó Phương Nghị cũng đứng dậy: “Anh đi hâm nóng cơm lại.”
Lúc này đã là hai ba giờ khuya, bên ngoài căn nhà nhỏ rất im ắng, không khí thoáng mát và tươi mới sau cơn mưa ập đến, đống thức ăn của bữa cơm chiều đã nguội lạnh rồi.
Phương Nghị bế Dư Điềm Điềm đi xuống dưới lầu, Dư Điềm Điềm không còn chút sức lực nào cả, cô nhõng nhẽo nằm bệt lên bàn: “Em muốn uống ngụm sữa trước.”
Cả người Phương Nghị run lên, Dư Điềm Điềm biết anh lại nghĩ bậy bạ rồi, cô tức giận ném cái gối ôm trên tay qua đó và bị Phương Nghị đón lấy.
Anh nở nụ cười nói: “Ngoan, đợi anh.”
Đầu tiên Phương Nghị hâm nóng sữa tươi cho Dư Điềm Điềm, sau đó quay về nhà bếp và bắt đầu làm nóng thức ăn, lại mở một hộp Pudding cho Dư Điềm Điềm.
Buổi chiều Phương Nghị làm cơm chiên trứng và thịt xào, miến tươi thịt xay và cải xanh xào tỏi, còn nấu một nồi canh trứng cà chua, Dư Điềm Điềm có chút kinh ngạc nhìn những món ăn trên bàn: “Không ngờ tài nghệ nấu nướng của anh cũng khá tốt đấy.”
Dư Điềm Điềm cầm cái muỗng lên chuẩn bị múc một miếng cơm chiên nhưng thìa cơm lại cầm không vững rơi xuống, cô bĩu môi và nhõng nhẽo nhìn về phía Phương Nghị: “Cánh tay em đau lắm, anh đút cho em đi…”
Cho dù bây giờ Dư Điềm Điềm muốn hái sao trên trời thì Phương Nghị cũng không từ chối, anh vội vàng ngồi xuống dùng muỗng múc một thìa cơm chiên trứng đút cho cô: “Là anh không tốt, Điềm Điềm còn muốn ăn cái gì, ngày mai anh đi mua.”
Dư Điềm Điềm hừ lên vài tiếng, từng hạt cơm được bao bọc bởi trứng gà thơm ngon, mặn ngọt vừa phải, cai bao tử bị đói suốt nửa ngày trời bỗng chốc cảm thấy mãn nguyện cực kỳ, cô cười tít mắt: “Ngon quá, em muốn ăn nữa…”
Phương Nghị luôn tỉ mỉ quan sát biểu cảm của cô, khi thấy cô thích thú mới nhẹ nhàng thở phào một cái.
“Anh đi nấu thêm miếng cháo nhé?”
Dư Điềm Điềm gật đầu: “Nấu đi, em muốn ăn cháo bí đỏ, dùng nồi cơm điện nấu, vừa hay mai sáng vẫn còn thể uống.”
Nồi cơm điện là món đồ vừa mới mua về từ chợ, Dư Điềm Điềm cực kỳ thích.
Phương Nghị đi nấu cháo, lúc này thể lực trên người Dư Điềm Điềm đã hồi phục lại một chút và bắt đầu thưởng thức những món ăn khác do Phương Nghị nấu.
“Món miến tươi thịt xay này ngon quá, sao trước đây anh không nấu vậy!”
Phương Nghị nấu cháo cho Dư Điềm Điềm ở nhà bếp, khi nghe thấy lời khen ngợi của Dư Điềm Điềm anh đã phổng hết cả mũi.
“Nếu em thích thì sau này ngày nào anh cũng nấu cho em.”
Ở bên này khi Dư Điềm Điềm nghe thấy, nụ cười cũng dần dần tươi hơn, cũng quá dễ dụ đấy.
Món cháo bí đỏ mềm nhuyễn lập tức hòa tan khi vào miệng, Dư Điềm Điềm lại ăn một chén, ăn no lại không chịu ăn thêm nĩa, Phương Nghị liền bế cô đứng dậy: “Về ngủ nhé?”
Ngón chân Dư Điềm Điềm cứng đờ, bây giờ khi nghe thấy từ này cô liền rất căng thẳng, cô liếc Phương Nghị một cái: “Em buồn ngủ rồi, cũng mệt rồi.”
Trong lồng ngực Phương Nghị phát ra tiếng cười trầm ấm: “Yên tâm, anh xoa bóp cho em.” Bàn tay Phương Nghị xoa xoa eo của cô, vừa nãy Dư Điềm Điềm mới bảo đau lưng.
Chiếc giường này cũng là mới, đích thân Dư Điềm Điềm chọn lựa ga nệm giường và chăn, tắm rửa sạch sẽ chui vào trong, ấm áp cực kỳ khiến người ta cảm thấy thoải mái đến mức chịu không nổi phải cuộn tròn lại.
Phương Nghị đi tắt đèn trước, sau đó nằm xuống bên cạnh ôm chầm lấy cô.
“Điềm Điềm.” Anh phát ra tiếng thỏ thẻ đầy mãn nguyện.
Dư Điềm Điềm thật sự đã rất buồn ngủ và mệt mỏi, cô dụi dụi vào lòng Phương Nghị như một thói quen, vòng tay của anh lúc nào cũng ấm áp và an toàn như thế, Dư Điềm Điềm nhanh chóng đã chìm vào trong giấc ngủ say.