Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 232: Ngoại truyện 5

Chương 232: Ngoại truyện 5




Vị bác sĩ kia ở bên cạnh đã quá quen thuộc với bộ dạng này của Phương Nghị và Dư Điềm Điềm đã bật cười một cái, còn vỗ vỗ người đồng nghiệp chưa kịp phản ứng lại: “Quen là được thôi, chúng tôi đã quen rồi, đây là người đàn ông có tiếng đấy.”

Vị bác sĩ kia hồi lâu mới nở nụ cười nói: “Đúng là như vậy.”

Quay trở về nhà, sau khi bà nội Phương và chị cả biết tin này liền cười đến mức không thể ngậm miệng lại.

“Con gái tốt, con gái là cái đuôi nhỏ đấy.”

Sau khi Phương Nghị về nhà liền giết hai con cá vàng mổ bụng lấy ruột: “Điềm Điềm có muốn uống canh cá không?”

“Muốn, em muốn nấu đến mức trắng sữa đục ngầu đấy.”

Phương Nghị không nói nhiều lời liền bắt đầu nấu cho vợ mình một nồi canh, con cá vàng đã xử lý xong bỏ vào chảo chiên vàng đều hai mặt, sau đó bỏ hành lá, gừng, tiêu trắng vào nồi nấu, khi chất dinh dưỡng của thịt cá đã hoàn toàn bị cạnh hấp thụ, đống xương cá còn lại chỉ cần vớt bỏ, màu trắng canh trắng sữa lại đậm đà, rắc thêm miếng hành lá, Dư Điềm Điềm uống một chén lớn.

“Ngày mai anh nấu anh gà cho em.”

Phương Nghị nhìn thấy cô uống canh còn vui hơn cả mình uống nữa, anh đưa tay ra sờ sờ bụng dưới của Dư Điềm Điềm.

“Ăn nhiều chút đi, em đã cực khổ rồi.”

Dư Điềm Điềm trêu anh: “Anh đang đau lòng cho con gái cưng của mình sao?”

Phương Nghị cười: “Ai nói thế, anh thương cả.”

Dư Điềm Điềm bĩu môi, đột nhiên cảm thấy canh cá có chút chua chua.

Trước khi đi ngủ, Phương Nghị lại kiên nhẫn giúp Dư Điềm Điềm xoa bóp một lúc, nằm lọt thỏm trong vòng tay quen thuộc, Dư Điềm Điềm mới cảm nhận được cảm giác an toàn nồng đượm, cô nhanh chóng ngủ say, Phương Nghị nhìn bộ dạng ngủ say ngọt ngào của cô rất lâu mới hôn lên trán cô một cái: “Ngủ ngon, anh yêu em.”

Ngày Dư Điềm Điềm sinh con không thuận lợi cho lắm, cả gia đình nhà họ Phương đều chờ đợi suốt cả một ngày ở bên ngoài phòng mổ thì trong phòng sinh mới vang lên một tiếng khóc vang vọng.

Bỗng chốc Phương Nghị dường như đỏ hoe cả đôi mắt.

Chị cả Phương cũng kích động nói: “Chà, tiếng khóc lớn đấy! Nhất định là đứa trẻ lớn giọng đấy!”

Nhưng Phương Nghị lại không quan tâm đến con gái mình, đợi đến khi cho phép người nhà thăm nom thì anh đã chạy đến bên cạnh giường của Dư Điềm Điềm.

“Điềm Điềm...”

Phương Nghị không ngừng hôn lên mu bàn tay của Dư Điềm Điềm.

“Là lỗi của anh, anh sai rồi, không sinh nữa, anh xin lỗi, anh xin lỗi...”

Thật ra Dư Điềm Điềm cảm thấy khá tốt, có thể thuốc mê còn chưa qua nên cô yếu ớt sờ sờ đầu của Phương Nghị.

“Anh không muốn sinh thêm đứa con trai sao?...”

“Không cần nữa, không sinh nữa.”

Giọng điệu Phương Nghị rất kiên định, Dư Điềm Điềm nở nụ cười, lẽ ra cô còn kiên quyết muốn ngắm nhìn con của mình nhưng cơn buồn ngủ ập đến nên đã chìm trong giấc ngủ.

Tiểu Đồng Đồng sinh ra nặng sáu cân bảy lượng, ở thời đại này đúng là ‘cô bé mập mạp" đúng nghĩa đấy, bà nội Phương rất vui mừng, cứ ôm trong tay nựng nịu không ngừng: “Con bé này giống y như mẹ vậy, nhất định là đứa trẻ có phúc đấy.”

Bây giờ Mao Đầu đã hơn ba tuổi rồi: “Cho cháu xem em gái! Em gái!”

Tiểu Đồng Đồng khóc lớn đến mức giật thót tim, rất nhanh chóng đã nổi danh lớn giọng trong bệnh viện phụ sản, chỉ cần nghe thấy tiếng khóc trong phòng 306 thì tất cả bác sĩ và y tá đều biết đó là ai.

Mới vài ngày thì Dư Điềm Điềm đã xuất viện rồi, suốt quá trình ở cữ dường như không có thứ gì khiến cô phải bận tâm, chỉ là tư tưởng của bà nội Phương còn khá truyền thống nên việc tắm rửa gội đầu gì đó, Dư Điềm Điềm chỉ có thể đợi buổi tối khi mọi người đều ngủ say mới dám để Phương Nghị lén lén giúp cô.

Ngày Tiểu Đồng Đồng đầy tháng cực kỳ náo nhiệt, công việc làm ăn của tiệm cơm Điềm Ý và xưởng vật liệu xây dựng Phương Điền đã không chỉ giới hạn ở thành phố A, mới vài năm đã phát triển rộng, ai mà không biết danh tiếng của cặp đôi này chứ, họ muốn mượn cơ hội này đến nhà chúc mừng, cánh cửa nhà họ Phương suýt chút nữa bị đạp nát rồi.

Chị cả Phương nở nụ cười nói với bà nội Phương: “Bà nội, bà xem bây giờ so với nhà chúng ta năm xưa có thua kém hay không?”

Bà nội Phương nhớ lại cảnh tượng của mười mấy năm trước, khi nhà họ Phương còn sung túc: “Tiệc trăm ngày của cháu và thằng nhóc Nghị cũng như thế đấy, thật không ngờ...bà già như ta cũng có thể nhìn thấy cảnh tượng này.”

“Theo cháu thì em trai và em dâu còn có thể khiến cuộc sống ngày càng tốt hơn đấy! Bà nội, bà đợi mà xem!”

“Được được được.”

Bà nội Phương cười đến nhăn mặt lại.

“Bà sẽ đợi chứ, bà còn phải xem Tiểu Đồng Đồng nhà chúng ta lớn nhanh trưởng thành nữa chứ.”

Tiểu Đồng Đồng nằm trong lòng bà nội, đôi mắt to tròn long lanh nhìn xung quanh, dường như hiểu hiểu gì đó, con bé cắn cắn cái đấm tay của mình và khẽ ừ ừ vài tiếng.

“Ừ ừ.”

(TheEnd)








trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch