Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 231: Ngoại truyện 4

Chương 231: Ngoại truyện 4




Phương Nghị cực kỳ đau lòng, lập tức cúi xuống cô xoa bóp: “Ở đâu? Là cái chân này sao?”

“Ừ...”

Kỹ thuật xoa bóp của Phương Nghị rất điêu luyện, trước kia khi Dư Điềm Điềm bị phù nề thì Phương Nghị đã thường xuyên giúp cô xoa bóp, sau khi xoa bóp xong liền khỏe hơn rất nhiều, bây giờ chân cô bị chuột rút, Phương Nghị tỉ mỉ nghiêm túc giúp cô xoa bóp nên đã thư giãn rất nhiều.

“Còn đau không?” Giọng điệu Phương Nghị vô cùng dịu dàng.

“Đỡ nhiều rồi...” Dư Điềm Điềm tỏ vẻ uất ức.

Phương Nghị lại giúp cô xoa bóp một lúc, sau khi xác nhận không còn tiếp tục chuột rút anh mới đứng dậy: “Điềm Điềm đợi anh một lúc nhé.

Dư Điềm Điềm gật đầu.

Đầu tiên Phương Nghị đi xuống nhà bếp ở dưới lầu lấy cho Dư Điềm Điềm một ly sữa tươi nóng, sau đó nhanh chóng chạy vào phòng tắm thay một bộ đồ sạch sẽ, sau đó đi đến trước mặt cô và ôm lấy cô vào trong lòng.

“Đỡ hơn chưa?”

Dư Điềm Điềm gật gật đầu, cô giống như một con mèo sữa ngửi ngửi, sau đó chui vào trong lòng Phương Nghị.

Mùi hương trên người Phương Nghị đối với Dư Điềm Điềm đúng là sự mê hoặc chết người, cô cực kỳ dựa dẫm vào anh, nép sát người anh không chịu buông, còn kéo kéo nút áo trên người anh tỏ vẻ uất ức.

“Đều là lỗi của anh.” Cổ họng Phương Nghị uất nghẹn, vừa nghĩ tới việc Dư Điềm Điềm đang mang thai còn một mình nhẫn nhịn những chuyện này, trong lòng Phương Nghị bất giác cảm thấy tự trách.

Dư Điềm Điềm hỏi: “Sao anh lại quay trở về giờ này thế?”

“Anh bàn giao phương án, thời gian sau đó đến lúc tham gia cuộc thi cũng không cần quay trở lại trường học nữa, anh sẽ ở nhà với em có được không?”

Dư Điềm Điềm ngờ vực ngẩng đầu lên từ bờ ngực anh: “Thật sao?”

Phương Nghị gật đầu: “Thật chứ, hôm nay anh cố tình đến tìm giáo sư, giáo sư đã thông quan phương án của anh nên anh đã về nhà lúc nửa khuya, khoảng thời gian sau đó anh sẽ ở cạnh em mỗi ngày.”

Dư Điềm Điềm nhìn chằm chằm anh một lúc lâu, sau đó cuối cùng cũng chịu không nổi rơi nước mắt và nhào vào trong lòng anh.

Phương Nghị vội vàng vỗ vỗ lưng của cô vỗ về: “Đừng khóc nữa Điềm Điềm, đừng khóc, đều do anh không tốt.”

Dư Điềm Điềm vốn không phải kiểu yếu đuối nhu nhược nhưng thời kỳ mang thai ký nhạy cảm, trong suốt khoảng thời gian Phương Nghị tham gia cuộc thi cô cũng ngại làm phiền quá đáng đến chị cả và bà nội, có những lúc đều do một mình cô gánh chịu.

Lúc này cuối cùng cũng đợi đến lúc Phương Nghị quay trở về, sự uất ức trong lòng đã tìm được nơi trút bỏ nên ôm lấy Phương Nghị khóc không ngừng.

“Điềm Điềm, em sao thế?”

Gần đây bà nội Phương luôn ngủ rất tỉnh giấc, động tĩnh ở nhà bên này tất nhiên bị bà nội Phương nghe thấy cả.

“Bà nội! Không có gì đâu! Cháu quay về rồi!” Sau khi Phương Nghị nghe thấy liền lập tức trả lời.

“Thằng nhóc Nghị quay về sao?” Giọng điệu bà nội Phương rất kinh ngạc.

“Điềm Điềm, em nằm xuống trước đi, anh đi thăm bà nội một chút.”

“Được thôi.”

Phương Nghị liền đi ra ngoài thăm bà nội, sau khi nói rõ tình hình, bà nội Phương liền gật đầu an ủi: “Được, hãy bên cạnh vợ tôi đi, phụ nữ khi mang thai rất cực khổ đấy.”

“Bà nội, bà hãy ngủ sớm đi.”

Sau khi Phương Nghị đi ra ngoài đã nhanh chóng quay trở về, anh lại leo lên giường ôm lấy Dư Điềm Điềm vào lòng.

“Chân có còn đau không, để anh giúp em xoa bóp.”

“Không đau nữa nhưng em đau lưng.”

Phương Nghị lại giúp cô xoa bóp lưng: “Ngày mai tới ngày khám thai đúng không? Anh đi với em.”

“Ừ, ngày mai là có thể biết được con trai hay là con gái đấy...”

“Anh muốn có con trai hay con gái?”

Dư Điềm Điềm hỏi anh, thật ra trong lòng cô một chút mong chờ là đứa con gái, nhưng ở thời đại này có lẽ thích con trai hơn.

Phương Nghị không hề nói mông lung hai lời mà trực tiếp nói: “Chắc chắn Đồng Đồng là con gái.”

“Hả?” Dư Điềm Điềm quay qua nhìn anh với vẻ kinh ngạc: “Sao anh lại chắc chắn như thế?”

“Con gái tốt, con gái giống như em.” Trong ánh mắt Phương Nghị chỉ toàn là sự dịu dàng, thật sự là đầy mong đợi.

Lúc này trong lòng Dư Điềm Điềm đã tan thành một vũng nước, cô ôm lấy Phương Nghị: “Em cảm thấy đều tốt.”

Kết quả khám thai quả nhiên là rất hợp ý của Phương Nghị, vị bác sĩ phụ sản lẽ ra vẫn còn lo lắng nói: “Là đứa con gái, nhưng mà...”

Những lời phía sau còn chưa nói xong liền vô tình nhìn thấy thần sắc lo âu của đối phương đã từ kinh ngạc biến thành niềm vui cực kỳ lớn.

“Vậy sao! Cảm ơn bác sĩ! Cảm ơn!”

Cái câu nói ‘nhưng con gái cũng rất tốt" của vị bác sĩ phụ khoa kia đã nuốt ực một miếng vào trong bụng, sau đó liền nhìn thấy Phương Nghị vui mừng lấy tờ giấy xét nghiệm ra: “Điềm Điềm! Đồng Đồng là đứa con gái!”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch