Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 230: Ngoại truyện 3

Chương 230: Ngoại truyện 3




Dư Điềm Điềm cũng sờ vào bụng mình với vẻ ngọt ngào vô cùng: “Bây giờ Đồng Đồng cũng chỉ là lá mầm nhỏ thôi, anh nói nó cũng không hiểu đâu.”

“Nhưng cũng phải có giao lưu chứ, Điềm Điềm, anh đã mua mấy quyển sách dạy trong thai kỳ sớm, từ từ sẽ tìm cách mua thêm băng từ và đĩa về.”

Dư Điềm Điềm nhìn anh với vẻ kinh ngạc: “Anh giỏi đấy, bây giờ hiểu biết cũng nhiều đấy!”

Phương Nghị chỉ nở nụ cười ngơ ngác.

Trong lòng anh ấm áp vô cùng và ôm lấy Dư Điềm Điềm hôn một hồi lâu mới bước xuống giường rót cho cô một ly sữa tươi nóng, hầu hạ vợ mình uống, sau đó lại tìm cho cô mấy quyển sách để cô giết thời gian.

Thật ra bây giờ việc học hành của hai người đều bước vào giai đoạn căng thẳng nhất, huống hồ gì còn có sự nghiệp nữa, đứa con này đến cũng là chuyện ngoài ý muốn nhưng cũng khiến Phương Nghị và Dư Điềm Điềm xem như bảo bối.

Dư Điềm Điềm vừa mang thai đã lập tức trở thành cục cưng của cả gia đình, bà nội Phương đề nghị chuyện của tiệm cơm hãy tạm thời giao hết cho Lý Đại Toàn. Anh ta và Dư Điềm Điềm đã làm ở tiệm cơm Điềm Ý hai ba năm rồi nên tất nhiên cũng học được một chút thực lực, giao cho anh ta, Dư Điềm Điềm cũng không có gì lo lắng cho lắm.

Điều duy nhất cô buồn phiền chính là việc học tập, sau khi suy đi nghĩ lại thì Dư Điềm Điềm mới quyết định quan sát phản ứng của cơ thể mình một thời gian, nếu như cảm thấy vẫn ổn thì sẽ cố gắng năm sáu tháng, còn nếu như cảm thấy rất miễn cưỡng thì dự tính nghỉ học nửa năm.

Phương Nghị rất ủng hộ suy nghĩ của cô, lẽ ra anh định trực tiếp để Dư Điềm Điềm nghỉ học một năm, sau đó khi nghe cách nghĩ của Dư Điềm Điềm, Phương Nghị sau khi nghĩ ngợi kỹ liền gật gật đầu.

Thai nghén của Dư Điềm Điềm mới ban đầu cũng có chút nghiêm trọng, dường như không ăn nổi thứ gì cả, việc này khiến Phương Nghị vô cùng gấp gáp, anh tìm đủ mọi cách nấu cơm và mua đồ cho Dư Điềm Điềm.

Socola Liên Xô và trần bì chua chua ngọt ngọt được giao đến nhà như nước chảy vậy, lúc này đang bước vào tháng năm, quả anh đào cũng được khiêng vào nhà từng rổ từng rổ lớn.

Bây giờ Dư Điềm Điềm duy nhất chỉ có thể ăn nổi những thứ này, còn cơm canh cũng chỉ có thể miễn cưỡng ăn vài miếng canh gà thôi.

Vì thế Phương Nghị đã mạnh dạn xây dựng một cái chuồng gà ở trong sân, mua thêm mười mấy con gà giống về, mỗi ngày đích thân cho ăn bằng bắp vụn và rau cải, đợi tới lúc Dư Điềm Điềm mang thai ba tháng thì canh gà đã uống đến mức chán ngấy rồi.

Nhưng mà tình trạng ốm nghén cũng đã kết thúc rồi, bụng của cô cũng giống như trái bóng từ từ phình to lên.

Mỗi tháng khám thai định kỳ một lần, Phương Nghị đều đưa cô đi khám thai rất đúng kỳ hạn, giữa chừng còn đưa nước lấy đơn xét nghiệm xếp hàng, siêng năng cần cù hơn bất kỳ người đàn ông nào trong bệnh viện thành phố, dường như tất cả bác sĩ trong khoa phụ sản đều quen biết bọn họ, ánh mắt khi nhìn Dư Điềm Điềm bất giác tràn đầy sự ngưỡng mộ.

Khi Dư Điềm Điềm mang thai đến tháng thứ sáu thì tình trạng sưng phù của cơ thể có chút nghiêm trọng, vừa hay có một cuộc thi thiết kế kiến trúc mang tính quốc tế, giáo sư già của hệ kiến trúc trường đại học A ra sức đề cử Phương Nghị tham gia, Dư Điềm Điềm nhất quyết bảo Phương Nghị phải tham gia, vì thế khoảng thời gian này, tất cả mọi khó chịu đều do một mình Dư Điềm Điềm gánh chịu hết.

Những lúc bận rộn, có khi buổi tối Phương Nghị cũng không có cách quay về nhà, Dư Điềm Điềm thường xuyên thức dậy nửa đêm thấy nửa chiếc giường trống không, trong lòng uất ức như thủy triều dâng lên.

Cho dù cô biết Phương Nghị cũng không muốn như thế.

Tối hôm đó, cô lại chuột rút rồi.

Bắp đùi bị chuột rút rất đau, kể từ sau khi bụng Dư Điềm Điềm lớn thì hành động cũng có chút bất tiện, lúc này cô tự xoa bóp cũng rất khó khăn, vừa đau vừa uất ức, nước mắt cũng chịu không nổi lã chã rơi xuống

Cánh cửa mở ra khiến Dư Điềm Điềm giật thót tim, suýt chút nữa đã hét lên, ngay sau đó ngọn đèn nhỏ trong phòng sáng rỡ lên, là Phương Nghị quay trở về nhà.

“Điềm Điềm?” Phương Nghị vừa mở cửa bước vào liền nhìn thấy khuôn mặt đầy nước mắt của Dư Điềm Điềm.

Anh giật thót tim và nhanh chóng đi qua đó: “Em sao thế? Có phải có chỗ nào không khỏe hay không?”

Hôm nay giáo sư giữ anh ở lại thảo luận phương án tới mười giờ mấy, trên đường về lại gặp phải cơn mưa lớn, Phương Nghị trên đường chạy về nhà, trên người đã ướt nhèm, lúc này Dư Điềm Điềm liền ôm lấy anh khóc lóc khiến trái tim anh đau thắt lại.

“Điềm Điềm, đừng khóc mà.”

“Trên người anh ước nhèm, kẻo bị cảm lạnh đấy.”

Lúc này Dư Điềm Điềm mới chú ý đến việc cả người của Phương Nghị đang ướt như chuột lột, cô khóc nấc nghẹn ngào nói: “Chân của em bị chuột rút...”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch