Dư Điềm Điềm gật gật đầu và dùng đôi đũa gắp lên ăn, quả nhiên cảm giác buồn nôn trong lồng ngực mới dịu lại một chút.
Bà nội Phương cười ha hả: “Không sai, không sai đâu, thằng nhóc Nghị, một lát cháu hãy đưa vợ về phòng nghỉ ngơi thật khỏe, khoảng thời gian này cháu hãy chịu khổ một chút nhé.”
Phương Nghị vội vàng gật đầu, không cần bà nội nói, bây giờ anh chỉ muốn lập tức ôm lấy cái túi phúc của mình về phòng hôn lấy hôn để thôi.
Khó khăn lắm mới đợi đến khi bữa cơm kết thúc, Phương Nghị lập tức kéo Dư Điềm Điềm quay trở về phòng và ôm cô lên giường nằm rồi hỏi: “Muốn ăn cái gì? Có chỗ nào thấy không khỏe không?”
Dư Điềm Điềm nhìn thấy bộ dạng khẩn trương này của anh liền nở nụ cười: “Không có khoa trương như thế đâu, chỉ là có chút buồn nôn thôi, cũng không kéo dài lắm, bây giờ đã không còn nữa.”
Phương Nghị thở phào nhẹ nhõm, anh biết phụ nữ mang thai rất cực khổ, trong lòng anh thầm tính toán chu kỳ kinh nguyệt của Dư Điềm Điềm và có chút ủ rũ.
“Đúng là đã trễ mất vài ngày rồi, đều tại anh không chú ý đến.”
Dư Điềm Điềm ôm lấy cổ của anh: “Cái này liên quan gì đến anh chứ, bản thân em cũng quên mất.”
“Cho dù nói thế nào thì ngày nào cũng phải đến bệnh viện kiểm tra một chút em mới yên tâm.”
“Được thôi.”
Phương Nghị ôm lấy Dư Điềm Điềm trò chuyện tình tứ thân mật một lúc lâu ở trên giường, anh nhẹ nhàng hôn lên khuôn mặt của Dư Điềm Điềm, bàn tay to lớn di chuyển lên phần bụng dưới của cô: “Điềm Điềm...em thật tốt...”
Lần đầu Dư Điềm Điềm làm mẹ, trong lòng cũng tràn đầy cảm giác ngọt ngào.
Sáng sớm ngày hôm sau, Phương Nghị liền đưa Dư Điềm Điềm đến khoa phụ sản của bệnh viện thành phố.
Giữ tâm trạng căng thẳng chờ đợi suốt nửa ngày trời, vị bác sĩ kia mới ngẩng đầu lên cười nói: “Chúc mừng hai người, hai người sắp trở thành cha mẹ rồi.”
Phương Nghị hưng phấn đón lấy tờ giấy xét nghiệm và khó che giấu sự vui mừng trong lòng: “Cảm ơn bác sĩ! Cảm ơn!” Phương Nghị vừa nói vừa nhét cho vị bác sĩ kia một đống kẹo hỷ, vị bác sĩ kia nở nụ cười đón lấy: “Chúc hai người sinh được một đứa bé đáng yêu khỏe mạnh.”
Dư Điềm Điềm cũng nói lời cảm ơn tới bác sĩ.
Phương Nghị dẫn Dư Điềm Điềm đi ra khỏi phòng khám, Dư Điềm Điềm sờ sờ bụng mà vẫn còn chút hoang mang, cô thật sự không ngờ hai người họ lại sớm có con như thế này, cô cũng sắp trở thành một người mẹ rồi.
“Muốn ăn cái gì? Có chỗ nào thấy khó chịu không?” Rõ ràng Phương Nghị vẫn còn rất lo lắng, anh cứ không ngừng hỏi han Dư Điềm Điềm.
“Không có, anh không cần phải lo lắng như thế.” Cô nở nụ cười, khi nhìn thấy góc nghiêng gầy gò của Phương Nghị gần đây, đột nhiên trong lòng cô rất đau lòng: “Gần đây anh quá bận rộn rồi.”
Phương Nghị chỉ nở nụ cười: “Anh là đàn ông nên bận rộn một chút cũng không sao, sau này phần lớn chuyện của tiệm cơm em hãy giao cho Lý Đại Toàn đi, đừng có quá cực khổ.”
“Em biết rồi.” Dư Điềm Điềm gật gật đầu trong sự ngọt ngào.
Hai người cùng nhau trở về nhà từ bệnh viện và mang cái tin tốt này nói cho bà nội biết, bà nội Phương và chị cả đều rất vui mừng.
“Thời gian này cháu hãy ở bên cạnh vợ cháu nhiều hơn, phụ nữ trong lúc mang thai rất cực khổ.” Bà nội Phương nói.
Lúc này Phương Nghị chỉ muốn ôm người vợ cục cưng của mình quay về phòng hôn lấy hôn để, tất nhiên anh chỉ biết gật đầu thôi.
Quay trở về phòng, Phương Nghị tạm thời gác lại tất cả công việc trong tay vài ngày và toàn tâm toàn ý ở nhà với vợ của mình.
Bàn tay to lớn của anh đặt lên cái bụng nhỏ của Dư Điềm Điềm và trong lòng cảm thán: “Tiểu Đoàn Đoàn, cha là cha con này.”
Dư Điềm Điềm bỗng chốc bật cười thành tiếng: “Cái gì mà Tiểu Đoàn Đoàn chứ, anh đừng có đặt tên lung tung chứ!”
Liên quan đến cái tên con của hai người cũng không phải chưa từng thảo luận qua, quá trình đặt tên của Phương Nghị cực kỳ gian nan, cứ cảm thấy cái này không tốt, cái kia không hoàn hảo, vì thế liền đặt sẵn vài cái biệt danh.
Tiểu Đoàn Đoàn là một trong số đó nhưng Dư Điềm Điềm lại không thích, cô cứ cảm thấy Tiểu Đoàn Đoàn và chú mèo con của mình trùng tên, cô nghĩ đi nghĩ lại: “Hay là...gọi là Đồng Đồng đi, mang ý nghĩa rực rỡ như ánh mặt trời của bốn mùa, anh cảm thấy thế nào?”
“Đồng Đồng...”
Bà xã đại nhân mở lời nên tất nhiên Phương Nghị chỉ có thể gật đầu đồng ý nhưng anh vẫn có chút băn khoăn: “Nếu như là bé trai thì sao đây?”
“Bé trai cũng có thể gọi là Đồng Đồng mà.” Rõ ràng Dư Điềm Điềm không cảm thấy cái tên này chỉ dành riêng cho bé gái thôi.
Phương Nghị nở nụ cười: “Được thôi, thế thì gọi là Đồng Đồng.”
Anh cúi người xuống và hôn lên cái bụng nhỏ của Dư Điềm Điềm: “Đồng Đồng, là cha đây, con hãy lớn mau lên nhé, cũng hãy biết thương mẹ đấy.”